Trang
Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2020
Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2020
Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2020
Thứ Năm, 10 tháng 9, 2020
CHÚA NHẬT XXIV
NHÂN QUẢ
Mấy ngày vừa qua, người dân vẫn chưa hết phẫn nộ hành vi dã man của người con gái khi hành hạ, đánh đập mẹ già ở Long An. “Thật phẫn nộ và tội nghiệp cho bà cụ gần đất xa trời mà vẫn phải chịu cực hình do chính đứa con ruột của mình gây ra. Vì bất kỳ một lý do gì thì cũng không thể chấp nhận một người con đối xử với mẹ như thế. Con gái ruột mà đi đánh đập, đổ đất cát có phân lên đầu mẹ già 88 tuổi. Dẫu mẹ bệnh hoạn, mất tỉnh táo thì cũng là mẹ, con cái không được phép hỗn hào bất hiếu chứ đừng nói đánh đập hành hạ đến nỗi vài ngày sau cụ bà đã chết dù được nhiều người thương tâm đưa cụ vào bệnh việnh cấp cứu chữa trị. Mọi người dân khi thấy sự việc như vậy ai cũng tức giận và mắn chửi cô con gái và nguyền rủa cô sẽ bị quả báo vì gieo sao gặt vậy. Đó là quy luật nhân quả.
Thứ Ba, 1 tháng 9, 2020
CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN
SỬA LỖI NHAU
Tại một tu viện kia, có ông thầy ngang ngược, ban đêm trốn ra khỏi tu viện; có lẽ ông thầy đang gặp khủng hoảng gì đó. Nhiều người bảo người ta thấy ông thầy này về khuya lắm. Cha giáo bận tâm lo lắng không biết làm sao giúp người anh em mình vượt qua được tình trạng khủng hoảng này. Cha giáo lấy tràng hạt ra đọc kinh. Chục kinh thứ nhất không thấy ông thầy về; chục kinh thứ 2 cũng chẳng thấy ông thầy đâu; chục kinh thứ 3 còn dang dở thì nghe thấy tiếng mở cửa. Ông thầy về tới- đồng hồ cũng đã điểm 1h. Cha giáo lặng lẽ chỉ nói với người anh em: ngủ sớm đi em kẻo mai mất lễ. Nào ngờ, thời gian thấm thoát- ông thầy trơ thành một linh mục rất dễ thương – gần gũi, yêu thương, cảm thông với anh chị em giáo dân của mình.
Thứ Ba, 25 tháng 8, 2020
CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN
Mất và được
Thứ Năm, 20 tháng 8, 2020
CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN
BỜ VAI
Một người mẹ đố đứa con gái rằng: “Phần nào trong cơ thể quan trọng nhất?”. Em trả lời âm thanh. Thế nhưng người mẹ lắc đầu bảo rằng: “Có rất nhiều người khiếm thính, họ không cần âm thanh”. Em trả lời tiếp: đôi mắt là phần quan trọng nhất. Người mẹ âu yếm nói với con: “Nhiều người khiếm thị họ không cần hình ảnh. Đôi mắt vẫn chưa phải là cần thiết nhất. Con hãy tiếp tục suy nghĩ. Một hôm ông nội của đứa trẻ qua đời. Người mẹ dẫn con lại chào ông nội lần cuối và nói rằng: “Con đã tìm ra câu trả lời chưa?”. Đứa con ngạc nhiên vì câu hỏi của mẹ trong lúc này, nó tưởng rằng đây chỉ là trò đùa giữa hai mẹ con, nhưng người mẹ trịnh trọng nói: “Phần quan trọng nhất trên cơ thể con người chính là bờ vai. Vì đó là nơi người thân có thể dựa vào khi họ yếu đuối, đau khổ, thất bại, buồn tủi hay mệt nhòa... Mỗi người đều cần có một đôi vai để nương tựa trong cuộc sống. Cho nên, người ta nói: Mẹ cha gánh vác hy sinh. Mẹ cha quên cả thân mình vì con. Cha một đời oằn vai gánh nặng. Mẹ một đời đôi dép lạc bàn chân”. Hay là: “Kia là bờ vai ai. Cho tôi mượn một chút. Trong một phút yếu lòng. Để tôi được bật khóc. Cho nước mắt tuôn rơi. Khi tình tôi cay đắng. Trong đêm trường hoang vắng. Lệ trào ướt hoen mi. Kia là bờ vai ai. Hãy cho tôi mượn một chút để tựa vào”. Người mẹ âu yếm nói với con: “Con ơi! Hôm nay gia đình chúng ta đã mất đi đôi vai của người cha, người ông. Một con người mà cả gia đình đã nương tựa nay đã không còn”.
Thứ Tư, 12 tháng 8, 2020
CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN
ĐỨC TIN MẠNH MẼ
Đến viếng
mộ Cha Trương Bửu Diệp ở Tắc Sậy, Cà Mau, hay nơi linh địa Đưc Mẹ, chúng ta thấy
những tấm bảng đá tạ ơn gắn đầy tường, phần đông người đề
tên gọi, không có tên thánh, chứng tỏ người lương được ơn cứu giúp nhiều
hơn người Công giáo. Tại sao vậy? Chúng ta thật khó trả lời. Chỉ có Chúa mới trả
lời thật chính xác: “Lòng tin của bà mạnh thật, bà muốn sao được vậy, ngay lúc
đó con bà được khỏi quỷ ám” (Mt. 15,18). Cho nên, ơn Chúa xuống dồi dào cho mọi
người, như Chúa Giêsu đã nói: “Ta đến cho họ được sống và
được sống dồi dào” và “Thiên Chúa đã cho mặt trời mọc lên soi sáng cho kẻ xấu
cũng như kẻ tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”
(Mt. 5, 45).
Người phụ nữ Canaan trong bài Tin Mưng hôm nay, là một người ngoại giáo có một đức tin mạnh mẽ vào quyền phép của Chúa Giêsu. Quả thật nhờ lòng tin, người đàn bà xứ Canaan được Chúa cứu người con gái bà bị quỷ ám đã nhiều năm phải sống trong tình trạng rất khổ sở, đức tin của bà đã được chính Đức Giêsu khen “Bà có lòng tin mạnh thật”. Nhưng đức tin mạnh mẽ của bà do đâu và vì đâu?
Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020
CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN
ĐÓI KHÁT TÂM LINH VÀ TÌNH NGƯỜI LIÊN ĐỚI… SOS!!
Các bài đọc trong Chúa nhật Thánh lễ 18 thường niên hôm nay tường thuật lại những phép lạ mà Thiên Chúa đã làm.
Kể từ đầu năm 2020 đến nay, thế giới nói chung và Việt Nam chúng ta nói riêng bệnh dịch Corona lan tràn cứ tái phát liên tục, rồi nạn hạn hán lũ lũ lụt, thiên tai xảy ra khắp nơi làm cho kinh tế đất nước, kinh tế gia đình gặp khó khăn trăm bề. Thời đại ngày hôm nay, cuộc sống vẫn còn đó, vẫn còn ngổn ngang những mảnh đời khó khăn thiếu thốn nhưng thật ra thì đời sống vẫn ổn hơn thời bao cấp nhiều. Ngày hôm nay thật sự mà nói thì đói khát cơm bánh thì ít mà đói khát về tình liên đới nhất là đói khát tâm linh thì nhiều vì dịch bệnh cách ly không được đến nhà thờ tham dự thánh lễ nên dễ bị thờ ơ lãng quên Chúa, mất đức tin; rồi vì lo sợ lây nhiễm nên chúng ta không bao giờ cầu nguyện hay làm bác ái tự thiện cho những người đang cần giúp đỡ. Và như vậy, cái trống vắng, cái thiếu vắng niềm tin, cái mất mát về tình huynh đệ dễ làm cho con người vô cảm, nên cái đói khát về tâm linh nó quan trọng hơn đói khát về vật chất nhiều. Đành biết rằng vật chất, của cải, bánh ăn, nước uống cần cho đời sống con người nhưng nó vẫn chưa là điều căn cốt của con người. Con người còn cần hơn cái lương thực, cái bánh ăn hay hư nát đó chính là Lời Chúa như trong sách ngôn sứ Isaia mà chúng ta vừa được nghe: “Sao lại phí tiền bạc vào của không nuôi sống, tốn công vất vả vào thứ chẳng làm cho chắc dạ no lòng? Hãy chăm chú nghe Ta, thì các ngươi được ăn ngon, được thưởng thức cao lương mỹ vị. Hãy lắng tai và đến với Ta, hãy nghe thì các ngươi sẽ được sống”. (Is 55,3). Và trong bài Tin Mừng kể Chúa Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương chữa lành cho họ bao bệnh tật rồi mới cho họ ăn sau. Vì vậy, chúng ta thấy, kể từ khi bệnh dịch bùng phát lại tại Đà nẵng vừa qua, mọi người cách ly nhà nhà cách ly, ai cũng lo sợ cửa đóng then cài, ấy vậy mà cũng có không biết bao nhiêu nhà hảo tâm từ y bác sĩ các tĩnh thành khác liều thân đến tâm dịch Đà nẵng để chữa trị các bệnh nhân, rồi các chiến sĩ chốt chặn liều mình ngày đem để ngăn chặn sự lây lan dịch ra cộng đồng, các nhà hảo tâm tình nguyện đưa cơm nước mùng mền chăn ga cho hàng ngàn bênh nhân và người nhà đang bị phong tỏa trong các bệnh viện có ổ dịch. Đặc biệt hơn cả là t
Thời gian gần đây chúng ta thấy khá nhiều dấu lạ từ thiên đến con người. Không phải là dấu lạ ban cho con người được nhiều bánh như trong Tin Mừng Thánh Matthêu nhưng dấu lạ cảnh báo cho con người biết rằng con người đang thiếu về tâm linh, đang thiếu về niềm tin và thiếu tình người liên đới.
Đáng tiếc là ngày hôm nay con người cứ mãi miết sống trong lời trách than của Đức Chúa: “Sao lại phí tiền bạc…”. Vâng! Đức Chúa đã phán đúng như vậy, nhiều lần nhiều lúc trong cuộc sống chúng ta đã quá phí sức vào để tìm cái ăn, cái mặc, cái vật chất nuôi thân mà chúng ta quên đi tình trạng thiêng liêng và tình người.
Thế đấy! Ngài nói rằng dù khốn khó, dù có đói đi chăng nữa cũng không thể tách được ra tình yêu của Chúa trong khi đó nhân loại, con người ngày nay lại được dư đầy vật chất của cải nhưng lại đói, lại khát tâm linh và tình liên đới!
Xin Chúa giúp cho mỗi người chúng ta nhận ra cơn đói cơn khát tâm linh và tình liên đới của mỗi người để chúng ta chạy đến Chúa kín múc nguồn mạch tâm linh từ nơi Chúa để chúng ta được mạnh sức, được bình an trên con đường lữ thứ về nhà Cha trên trời đồng thời cũng biết hy sinh xả thân chia sẻ vật chất tinh thần cho những người đang mắc bệnh Covid hay những người trong vùng dịch bằng cầu nguyện và bác ái hy sinh.
Nguyện xin Chúa là nguồn mạch sự sống, nguồn mạch tân linh đến và ở lại với mỗi người chúng ta để dẫu rằng trong cuộc sống chúng ta còn thiếu điều này khát điều kia nhưng chúng ta không khát về tâm linh, không khát về Chúa và tình người