Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn * Bài Giảng Năm A (2019-2020). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn * Bài Giảng Năm A (2019-2020). Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2020

CHÚA NHẬT XXIV

 NHÂN QUẢ

 

Mấy ngày vừa qua, người dân  vẫn chưa hết phẫn nộ hành vi dã man của người con gái khi hành hạ, đánh đập mẹ già ở Long An. “Thật phẫn nộ và tội nghiệp cho bà cụ gần đất xa trời mà vẫn phải chịu cực hình do chính đứa con ruột của mình gây ra. Vì bất kỳ một lý do gì thì cũng không thể chấp nhận một người con đối xử với mẹ như thế. Con gái ruột mà đi đánh đập, đổ đất cát có phân lên đầu mẹ già 88 tuổi. Dẫu mẹ bệnh hoạn, mất tỉnh táo thì cũng là mẹ, con cái không được phép hỗn hào bất hiếu chứ đừng nói đánh đập hành hạ đến nỗi vài ngày sau cụ bà đã chết dù được nhiều người thương tâm đưa cụ vào bệnh việnh cấp cứu chữa trị. Mọi người dân khi thấy sự việc như vậy ai cũng tức giận và mắn chửi cô con gái và nguyền rủa cô sẽ bị quả báo vì gieo sao gặt vậy. Đó là quy luật nhân quả. 

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2020

CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN

 SỬA LỖI NHAU

Tại một tu viện kia, có ông thầy ngang ngược, ban đêm trốn ra khỏi tu viện; có lẽ ông thầy đang gặp khủng hoảng gì đó. Nhiều người bảo người ta thấy ông thầy này về khuya lắm. Cha giáo bận tâm lo lắng không biết làm sao giúp người anh em mình vượt qua được tình trạng khủng hoảng này. Cha giáo lấy tràng hạt ra đọc kinh. Chục kinh thứ nhất không thấy ông thầy về; chục kinh thứ 2 cũng chẳng thấy ông thầy đâu; chục kinh thứ 3 còn dang dở thì nghe thấy tiếng mở cửa. Ông thầy về tới- đồng hồ cũng đã điểm 1h. Cha giáo lặng lẽ chỉ nói với người anh em: ngủ sớm đi em kẻo mai mất lễ. Nào ngờ, thời gian thấm thoát- ông thầy trơ thành một linh mục rất dễ thương – gần gũi, yêu thương, cảm thông với anh chị em giáo dân của mình.

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2020

CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN

 Mất và được

 Tối qua 18/8, công an TP. Hà Nội cho biết, khoảng 17h50 chiều cùng ngày, người dân quanh khu vực ngõ 174 Trâu Quỳ, thị trấn Trâu Quỳ (huyện Gia Lâm, Hà Nội) đã phát hiện một cháu bé bị mắc kẹt tại khe tường giữa 2 ngôi nhà. Đội Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ Công an huyện Gia Lâm đã phối hợp với Công an nhanh chóng có mặt tại hiện trường tìm cách giải cứu bé sơ sinh. Đến 18h cùng ngày, Công an huyện Gia Lâm đã giải cứu thành công cháu bé. Nam thanh niên khoan tường giải cứu cháu bé mắc kẹt trong khe nhà. Người ta kể: "Từ khoảng 3h sáng, có mấy bạn nữ ở trên phòng đã thấy em bé khóc, chắc lúc đó bé mới được sinh ra. Buổi chiều, mọi người vẫn nghe thấy tiếng khóc thì mới tìm xung quanh và thấy em bé ở trong khe nhà. Ban đầu, mọi người lại tưởng là con búp bê kẹt trong khe. Sau nhìn lại thấy em bé giãy giãy nên mọi người mới biết là bé sơ sinh”. Ngày 21.8, theo thông tin từ Công an huyện Gia Lâm, sau 2 ngày tiến hành xác minh, sàng lọc, đã xác định được mẹ của bé sơ sinh bị bỏ rơi tên N.K.H. (20 tuổi, trú tại Kim Sơn, Ninh Bình) hiện đang là sinh viên học năm thứ 2 Học viện Nông nghiệp Việt Nam. Theo thông tin, lý do H. vứt con sau khi sinh vì có thai ngoài ý muốn, do tâm lý lo sợ ảnh hưởng đến việc học nên đã giấu bạn bè và gia đình.

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2020

CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN

 BỜ VAI

Một người mẹ đố đứa con gái rằng: “Phần nào trong cơ thể quan trọng nhất?”. Em trả lời âm thanh. Thế nhưng người mẹ lắc đầu bảo rằng: “Có rất nhiều người khiếm thính, họ không cần âm thanh”. Em trả lời tiếp: đôi mắt là phần quan trọng nhất. Người mẹ âu yếm nói với con: “Nhiều người khiếm thị họ không cần hình ảnh. Đôi mắt vẫn chưa phải là cần thiết nhất. Con hãy tiếp tục suy nghĩ.  Một hôm ông nội của đứa trẻ qua đời. Người mẹ dẫn con lại chào ông nội lần cuối và nói rằng: “Con đã tìm ra câu trả lời chưa?”. Đứa con ngạc nhiên vì câu hỏi của mẹ trong lúc này, nó tưởng rằng đây chỉ là trò đùa giữa hai mẹ con, nhưng người mẹ trịnh trọng nói: “Phần quan trọng nhất trên cơ thể con người chính là bờ vai. Vì đó là nơi người thân có thể dựa vào khi họ yếu đuối, đau khổ, thất bại, buồn tủi hay mệt nhòa... Mỗi người đều cần có một đôi vai để nương tựa trong cuộc sống. Cho nên, người ta nói: Mẹ cha gánh vác hy sinh. Mẹ cha quên cả thân mình vì con. Cha một đời oằn vai gánh nặng. Mẹ một đời đôi dép lạc bàn chân”. Hay là: “Kia là bờ vai ai. Cho tôi mượn một chút. Trong một phút yếu lòng. Để tôi được bật khóc. Cho nước mắt tuôn rơi. Khi tình tôi cay đắng. Trong đêm trường hoang vắng. Lệ trào ướt hoen mi. Kia là bờ vai ai. Hãy cho tôi mượn một chút để tựa vào”. Người mẹ âu yếm nói với con: “Con ơi! Hôm nay gia đình chúng ta đã mất đi đôi vai của người cha, người ông. Một con người mà cả gia đình đã nương tựa nay đã không còn”.

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2020

CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN

 ĐỨC TIN MẠNH MẼ

Đến viếng mộ Cha Trương Bửu Diệp ở Tắc Sậy, Cà Mau, hay nơi linh địa Đưc Mẹ, chúng ta thấy những tấm bảng đá tạ ơn gắn đầy tường, phần đông người đề tên gọi, không có tên thánh, chứng tỏ người lương được ơn cứu giúp nhiều hơn người Công giáo. Tại sao vậy? Chúng ta thật khó trả lời. Chỉ có Chúa mới trả lời thật chính xác: “Lòng tin của bà mạnh thật, bà muốn sao được vậy, ngay lúc đó con bà được khỏi quỷ ám” (Mt. 15,18). Cho nên, ơn Chúa xuống dồi dào cho mọi người, như Chúa Giêsu đã nói: “Ta đến cho họ được sống và được sống dồi dào” và “Thiên Chúa đã cho mặt trời mọc lên soi sáng cho kẻ xấu cũng như kẻ tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính” (Mt. 5, 45).

Người phụ nữ Canaan trong bài Tin Mưng hôm nay, là một người ngoại giáo có một đức tin mạnh mẽ vào quyền phép của Chúa Giêsu. Quả thật nhờ lòng tin, người đàn bà xứ Canaan được Chúa cứu người con gái bà bị quỷ ám đã nhiều năm phải sống trong tình trạng rất khổ sở, đức tin của bà đã được chính Đức Giêsu khen “Bà có lòng tin mạnh thật”. Nhưng đức tin mạnh mẽ của bà do đâu và vì đâu?

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN


ĐÓI KHÁT TÂM LINH VÀ TÌNH NGƯỜI LIÊN ĐỚI… SOS!!

Các bài đọc trong Chúa nhật Thánh lễ 18 thường niên hôm nay tường thuật lại những phép lạ mà Thiên Chúa đã làm.

          Kể từ đầu năm 2020 đến nay, thế giới nói chung và Việt Nam chúng ta nói riêng bệnh dịch Corona lan tràn cứ tái phát liên tục, rồi nạn hạn hán lũ lũ lụt, thiên tai xảy ra khắp nơi làm cho kinh tế đất nước, kinh tế gia đình gặp khó khăn trăm bề. Thời đại ngày hôm nay, cuộc sống vẫn còn đó, vẫn còn ngổn ngang những mảnh đời khó khăn thiếu thốn nhưng thật ra thì đời sống vẫn ổn hơn thời bao cấp nhiều. Ngày hôm nay thật sự mà nói thì đói khát cơm bánh thì ít mà đói khát về tình liên đới nhất là đói khát tâm linh thì nhiều vì dịch bệnh cách ly không được đến nhà thờ tham dự thánh lễ nên dễ bị thờ ơ lãng quên Chúa, mất đức tin; rồi vì lo sợ lây nhiễm nên chúng ta không bao giờ cầu nguyện hay làm bác ái tự thiện cho những người đang cần giúp đỡ. Và như vậy, cái trống vắng, cái thiếu vắng niềm tin, cái mất mát về tình huynh đệ dễ làm cho con người vô cảm, nên cái đói khát về tâm linh nó quan trọng hơn đói khát về vật chất nhiều. Đành biết rằng vật chất, của cải, bánh ăn, nước uống cần cho đời sống con người nhưng nó vẫn chưa là điều căn cốt của con người. Con người còn cần hơn cái lương thực, cái bánh ăn hay hư nát đó chính là Lời Chúa như trong sách ngôn sứ Isaia mà chúng ta vừa được nghe: “Sao lại phí tiền bạc vào của không nuôi sống, tốn công vất vả vào thứ chẳng làm cho chắc dạ no lòng? Hãy chăm chú nghe Ta, thì các ngươi được ăn ngon, được thưởng thức cao lương mỹ vị. Hãy lắng tai và đến với Ta, hãy nghe thì các ngươi sẽ được sống”. (Is 55,3). Và trong bài Tin Mừng kể Chúa Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương chữa lành cho họ bao bệnh tật rồi mới cho họ ăn sau. Vì vậy, chúng ta thấy, kể từ khi bệnh dịch bùng phát lại tại Đà nẵng vừa qua, mọi người cách ly nhà nhà cách ly, ai cũng lo sợ cửa đóng then cài, ấy vậy mà cũng có không biết bao nhiêu nhà hảo tâm từ y bác sĩ các tĩnh thành khác liều thân đến tâm dịch Đà nẵng để chữa trị các bệnh nhân, rồi các chiến sĩ chốt chặn liều mình ngày đem để ngăn chặn sự lây lan dịch ra cộng đồng, các nhà hảo tâm tình nguyện đưa cơm nước mùng mền chăn ga cho hàng ngàn bênh nhân và người nhà đang bị phong tỏa trong các bệnh viện có ổ dịch. Đặc biệt hơn cả là t

Thời gian gần đây chúng ta thấy khá nhiều dấu lạ từ thiên đến con người. Không phải là dấu lạ ban cho con người được nhiều bánh như trong Tin Mừng Thánh Matthêu nhưng dấu lạ cảnh báo cho con người biết rằng con người đang thiếu về tâm linh, đang thiếu về niềm tin và thiếu tình người liên đới.

Đáng tiếc là ngày hôm nay con người cứ mãi miết sống trong lời trách than của Đức Chúa: “Sao lại phí tiền bạc…”. Vâng! Đức Chúa đã phán đúng như vậy, nhiều lần nhiều lúc trong cuộc sống chúng ta đã quá phí sức vào để tìm cái ăn, cái mặc, cái vật chất nuôi thân mà chúng ta quên đi tình trạng thiêng liêng và tình người.

Thế đấy! Ngài nói rằng dù khốn khó, dù có đói đi chăng nữa cũng không thể tách được ra tình yêu của Chúa trong khi đó nhân loại, con người ngày nay lại được dư đầy vật chất của cải nhưng lại đói, lại khát tâm linh và tình liên đới!

Xin Chúa giúp cho mỗi người chúng ta nhận ra cơn đói cơn khát tâm linh và tình liên đới của mỗi người để chúng ta chạy đến Chúa kín múc nguồn mạch tâm linh từ nơi Chúa để chúng ta được mạnh sức, được bình an trên con đường lữ thứ về nhà Cha trên trời đồng thời cũng biết hy sinh xả thân chia sẻ vật chất tinh thần cho những người đang mắc bệnh Covid hay những người trong vùng dịch bằng cầu nguyện và bác ái hy sinh.

   Nguyện xin Chúa là nguồn mạch sự sống, nguồn mạch tân linh đến và ở lại với mỗi người chúng ta để dẫu rằng trong cuộc sống chúng ta còn thiếu điều này khát điều kia nhưng chúng ta không khát về tâm linh, không khát về Chúa và tình người

 

 


Thứ Năm, 23 tháng 7, 2020

CHÚA NHẬT XVII THƯỜNG NIÊN


ĐẦU TƯ CHO NƯỚC TRỜI HÔM NAY VÀ MAI SAU

Cuộc sống con người hôm nay nhường như lao vào cơn lốc của tiền tài và danh vọng cho nên con người luôn vất vả cạnh tranh để dành giựt từng hạt gạo, miếng cơm tiền bạc, và những phương tiện phục vụ cho nhu cầu đời sống hưởng thụ này. Vì tất cả những điều đó mà con người dám làm mọi sự hay bỏ qua đời sống tâm linh để tìm cho được những thứ ấy. Là người, chúng ta cũng rất cần những phương tiện thiết thực thứ ấy. Thế nhưng, là người đặc biết là Ki-tô hữu, chúng ta còn có một giá trị cao hơn những danh lợi thú ấy, chính là đời sống tinh thần, tâm linh và là Nước Trời vì chưng danh lợi thú rồi sẽ qua đi, nhưng Nước Trời thì tồn tại mãi mãi.
Trên mạng Internet, người ta đang truyền nhau lời tâm sự của một bác sĩ và nhà triệu phú trẻ ngành giải phẫu thẩm mỹ ở Singapore bị ung thư giai đoạn cuối, đó là Richard Teo Keng Siang, 40 tuổi. Anh đã viết trên dòng thời gian mình, những lời trần tình để lại cho bạn bè và đặc biệt cho giới trẻ như sau: “Chào tất cả các em. Từ lúc trẻ, tôi khá thành công vì xưa tôi được bảo ban bởi người chung quanh rằng khi thành công thì hạnh phúc. Với tôi thành công có nghĩa là giàu có như khi tôi giàu có thì tôi chưa thấy được hạnh phúc chỉ khi lúc sắp chết này  tôi mới biết nên sống như thế nào để hạnh phúc và bình an. Tôi biết điều này nghe qua thật mơ hồ, nhưng đó là sự thật và tôi đang trải qua. Sự thành công, xe cộ, nhà cửa, những thứ mà tôi nghĩ đã đem hạnh phúc đến cho tôi, nhưng khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, thí chúng không mang đến cho tôi điều đó. Vậy, giờ nếu được sống, tôi sẽ sống sao cho tốt để hạnh phúc và bình an là điều cần thiết nhất”
Vâng, con người đã quá vất vả lao vào cuộc cạnh tranh tiền tài, mà quên đi một giá trị cao cả hơn tiền tài, chính là bình an, hạnh phúc và sự sống đời đời. Con người đã đầu tư quá nhiều vào những thứ mau qua, mà bỏ qua cơ hội tích lũy gia tài bình an, hạnh phúc và sự sống trong Nước Trời. Cho nên hôm nay Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy can đảm thực hiện một cuộc chọn lựa. Chọn lựa cái vĩnh cửu hơn là những cái mau qua trần gian. Tựa như người nông dân khi ông tìm thấy kho tàng đã can đảm đánh đổi mọi gia sản của mình để chiếm lấy kho tàng dưới lòng đất. Hay như người buôn đá quý, ông đã nhìn thấy giá trị thực sự của viên ngọc đến nỗi ông đã bán đi tất cả để mua được viên ngọc ấy.
Chúa Giêsu ví Nước Trời là những kho tàng, hay viên ngọc rất quý. Chúa cũng bảo chúng ta bằng mọi giá phải chiếm cho được Nước Trời. Vì mọi sự rồi cũng qua đi. Công danh sự nghiệp cũng không kéo dài sự sống của chúng ta. Chúa Giêsu bảo với chúng ta rằng Nước trời quý hơn và giá trị hơn bất cứ thứ gì chúng ta đang có hay có thể có trong cuộc sống, và Nước Trời sẽ ban cho chúng ta nhiều hơn bất cứ cái gì cuộc sống có thể mang lại cho chúng ta. Nước Trời là phần rỗi, là bình an, hạnh phúc và sự sống đời đời của chúng ta, quý giá vô cùng, đòi hỏi chúng ta phải quan tâm trước hết, tuyệt đối ưu tiên, sẵn sàng hy sinh tất cả để chiếm đoạt cho bằng được, dù phải hy sinh. Chỉ với một mảnh ruộng, một viên ngọc vật chất, mà người nông dân và nhà thương gia trong Tin Mừng đã bán tất cả gia tài để mua nó. Chúng ta có dám làm như thế đối với viên ngọc Nước Trời không?
Có một lúc nào đó chúng ta sẽ tự hỏi mình sống để làm gì? Cuộc sống này có ý nghĩa gì với tôi? Có lẽ câu trả lời hoàn chỉnh nhất đó là sống để đi tìm hạnh phúc. Hạnh phúc là gia tài quý báu nhất mà cả nhân loại này hằng khao khát tìm kiếm hằng ngày, hằng giờ. Có những người mất cả đời để đi tìm hạnh phúc nhưng vẫn không bao giờ toại nguyện. Có những người dám đánh mất cả tiền tài, công sức để đạt cho bằng được hạnh phúc mình mong đợi, thế rồi lại thất vọng chán chường và lại tiếp tục tìm kiếm. Hạnh phúc chính là viên ngọc quý, là gia tài mà bằng mọi giá mình phải đạt cho bằng được, mình phải bằng mọi cách để bảo vệ, để gìn giữ nó mãi trong cuộc đời của mình.
Nhưng kho tàng hạnh phúc đó ở đâu? Làm sao ta có thể đạt được nó? Có người cho rằng hạnh phúc chỉ có khi người ta có lắm của nhiều tiền. Có người cho rằng hạnh phúc ở trong công danh, sự nghiệp. Điều đó đúng không sai. Nhưng nếu chỉ vì tiền, vì tình, vì công danh sự nghiệp mình bán rẻ lương tâm, đánh mất phẩm giá làm người liệu rằng ta có hạnh phúc hay không? Nếu phải chọn lựa giũa hạnh phúc tạm thời và hạnh phúc vĩnh cửu ta sẽ chọn điều gì? Có những người vì chỉ muốn có tiền nên gian tham, trộm cắp, lừa đảo. Họ có niềm vui khi có được đồng tiền bất chính nhưng liệu rằng niềm vui đó sẽ tồn tại bao lâu? Có những người vì tình mà ăn ở bất chính, vụng trộm, chồng chung vợ chạ, liệu rằng có còn xứng đáng với nhân phẩm của một con người hay không? Có những người vì địa vị mà chà đạp, hạ bệ, vùi dập người khác liệu rằng họ có được một tâm hồn an bình hay đầy lo âu sợ hãi?
Hôm nay Chúa mời gọi chúng ta phải có một chọn lựa. Chọn lựa giữa cái vĩnh cửu và cái tạm thời. Chọn lựa trần gian mau qua hay Nước Trời vĩnh cửu. Chọn lựa một cách dứt khoát không nửa chừng. Vì thà mất một mắt, một tay, một chân mà vào Nước Trời còn hơn là nguyên vẹn mà phải sa hỏa ngục. Chọn lựa phải có sự đánh đổi. Đánh đổi cả gia tài, những gì mình có để mua lấy Nước Trời. Như trường hợp người thanh niên giầu có muốn có hạnh phúc, Chúa đã bảo anh: "Hãy bán hết của cải mà cho người nghèo, rồi đi theo tôi". Chọn lựa phải có sự thiệt hơn như Phêrô đã từng hỏi: "Chúng con bỏ mọi sự theo Thầy, chúng con sẽ được gì?". Chọn lựa phải có sự liều lĩnh, một ăn cả hai ngã về không. Đem bán hết gia tài để mua thuở ruộng, để mua viên ngọc. Tóm lại, nếu phải đánh đổi vì hạnh phúc Nước Trời mà mình phải nghèo đói, mất công ăn việc làm, mất cả địa vị xã hội mình vẫn phải đánh đổi. Vì suy cho cùng tiền tài danh vọng chỉ là của đồng lần, nay người mai ta. Nó không dành riêng cho mình, và mình cũng không chiếm hữu nó trọn đời.
Thế nên, người Kitô hữu phải có sự khôn ngoan như Salômôn. Ông không xin cho giầu có hay có đủ tài năng để đánh bại quân thù. Ông xin sự khôn ngoan. Sự khôn ngoan của con cái Thiên Chúa. Không phải là khôn ngoan thế gian. Khôn ngoan biết chọn lựa theo thánh ý Chúa. Khôn ngoan biết phân định đâu là thiện đâu là ác. Khôn ngoan để hành động theo đúng với luân thường đạo lý, đúng với lẽ phải, đúng với nhân phẩm một con người là "nhân linh hơn vạn vật". Một con người có lý trí, ý chí, tự do chứ không phải hành động theo bản năng và thiếu trách nhiệm về hành vi của mình.
       Xin Chúa cho chúng ta sự khôn ngoan để chúng ta đi tìm Nước Trời. Vì Nước Trời là một kho tàng quý giá, chúng ta phải bằng mọi cách để đổi lấy cho bằng được. Vì Nước Trời là viên ngọc quý, chúng ta phải trân trọng và bằng mọi giá gìn giữ và bảo vệ. Xin Chúa cho chúng ta luôn biết chọn lựa gia tài vĩnh cửu Nước Trời hơn là những của cải trần gian mau qua. Vì Chúa Giêsu khẳng định: "được lời lãi cả thế gian, mà mất linh hồn nào được ích gì?”. Amen.


Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN


ÁNH SÁNG –BÓNG TỐI.


    Trong cuộc sống, chúng ta luôn chứng kiến một thực tại Thiện và Ác luôn có mặt cùng lúc, cùng nơi, bên cạnh nhau và tranh giành nhau. Thực tại ấy có nơi mỗi tâm hồn, mỗi gia đình, cộng đồng, hay xã hội. Trong mỗi con người 2 thế giới ấy luôn bị giằng co, lôi kéo nội tâm trái nghịch nhau, một bên kéo về hướng tốt, một kéo về phía xấu. Chính Thánh Phaolô cũng đã bị và cay đắng nói rằng: "Những điều (tốt) tôi muốn làm thì tôi không làm, trong khi những điều (xấu) tôi không muốn làm thì tôi lại làm".
    Nhạc sĩ Khắc Dũng đã sáng tác một bài hát rất hay mang tựa đề: “Hai nửa phận người”, hát rằng: Một nửa là ánh sáng một nửa là tối tăm. Một nửa là héo úa một nửa là thắm tươi. Hai nửa của phận người sẻ chia thế giới. Mỗi ngày mỗi ngày đang tranh giành lấy em tranh giành lấy tôi giành lấy chúng ta về một phía. Về hận thù chấp nhất hay rộng lượng thứ tha. Về lạnh lùng khép kín hay nồng nàn mở toang. Hai nửa của phận người giằng co níu kéo. Đôi nẻo đôi đường mình ở giữa ngã ba lạc giữa ngã ba còn giữa ngã ba chơi vơi. Ta về hỏi Giêsu giã từ nơi chơi vơi. Ta tìm cùng Giêsu cho một nửa lên ngôi....” Nội dung như muốn nói rằng trong mỗi người chúng ta có một nửa là ánh sáng (tức là phần tốt lành, vị tha, thánh thiện) và một nửa là bóng tối (tức là phần xấu xa, vị kỷ, tội lỗi). Làm sao để nửa phần ánh sáng bừng cháy lên, đánh tan hoặc che phủ hoàn toàn nửa phần bóng tối kia đi? Thưa chỉ tìm về Chúa Giêsu là được.

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2020

CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN



TÔN GIÁO CÓ ÍCH GÌ?
      Có một lần người thợ làm xà bông và một vị giáo trưởng đi dạo và chuyện trò với nhau. Người thợ làm xà bông đã nói:
- Tôn giáo có ích gì? Tôn giáo nào cũng rao giảng chân lý, bình an, lòng thiện hảo. Nhưng ngài hãy nhìn vào thực trạng của thế giới: chiến tranh, đói khổ, và bao nhiêu hệ lụy khác xem ra sẽ chẳng bao giờ chấm dứt. Tôn giáo đâu có giúp được gì cho nhân loại ?
Vị giáo trưởng im lặng và hai người tiếp tục đi qua một khu phố nghèo. Tại một con hẻm lầy lội, vị giáo trưởng chỉ vào một em bé ăn mặc bẩn thỉu, và nói:
- Ông hãy nhìn đứa bé kia. Ông cho rằng xà bông để tẩy xóa nhơ bẩn trên thân thể và quần áo của con người. Vậy ông hãy thử nhìn đứa bé kia. Xà bông của ông để làm gì? Với tất cả mọi thứ xà bông hiện có trên thế giới, đứa bé nhơ bẩn này vẫn cứ nhơ bẩn. Tôi chẳng biết xà bông dùng để làm gì?
Nghe lời ấy, người thợ làm xà bông cãi lại:
- Nó dơ bẩn là tại nó. Xà bông sẽ không có ích gì, nếu người ta không sử dụng nó.
Bấy giờ vị giáo trưởng mới nhỏ nhẹ nói:
- Ðúng thế, xà bông sẽ vô ích, nếu người ta không sử dụng nó. Tôn giáo cũng vậy. Tôn giáo sẽ vô ích nếu con người không sống theo tôn giáo của mình.

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2020

CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN


HIỀN LÀNH

          Hôm nay Chúa dạy chúng ta: “hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng”. Sự hiền lành của Chúa không phải là đi tìm sự thỏa hiệp với thế gian. Chúa không im lặng trước sự dữ. Chẳng hạn, Chúa đã từng lên án gắt gao thói giả hình và gian tà của những kẻ biệt phái. Chúa đã từng xô đuổi con buôn ra khỏi đền thờ. Chính vì những điều Chúa làm, những lời Chúa nói đã ảnh hưởng đến miếng cơm manh áo, đến địa vị, chỗ đứng của các biệt phái mà người ta tìm cách giết Chúa. Sự hiền lành của Chúa là vì công lý mà chịu nhiều thiệt thòi không kháng cự. Vì dám nói sự thật mà phải chết nhục nhã trên cây thập giá, nhưng Ngài không oán hận, và còn xin cùng Chúa Cha tha cho họ vì họ không biết việc họ làm. Chúa đấu tranh nhưng bất bạo động, vì “ai dùng gươm sẽ chết vì gươm”, “oán báo oán, oán chập chùng” và còn tha thứ cho sự xúc phạm của tha nhân không chỉ “7 lần mà là 70 lần bảy”.

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2020

CHÚA NHẬT XIII TN

VÁC THẬP GIÁ THEO CHÂN CHÚA


    Nhìn vào cuộc sống, chúng ta thấy nhiều người đã lên tiếng thán phục Chúa Giêsu, tôn thờ kính mến Ngài nhưng lại không dám bước theo Người bởi vì theo Ngài là theo đường thương khó, con  đường khó mà thương ai dám theo. Họ giống như một em bé ngồi xem xiếc. Em há hốc miệng ngạc nhiên và khâm phục người đi thăng bằng trên sợi dây mong manh. Khi người ấy nhìn xuống và hỏi:

- Em có tin rằng tôi có thể vác em mà đi trên sợi dây này không?
Em không ngần ngại trả lời:
- Chắc chắn là ông không làm được.
Thế nhưng, khi người ấy nói với em:
- Vậy em hãy lên đây và tôi sẽ vác em mà đi trên dây. Nghe vậy, em bé liền sợ hãi và từ chối lời mời gọi, vì theo em, nó thật là nguy hiểm.
Với chúng ta cũng thế. Nhiều người trong chúng ta luôn nói rằng mình tin Chúa, nhưng lại không dám bước theo Người hoặc có bước theo Chúa, thì chỉ bước theo trong một mức độ nào đó mà thôi, chẳng hạn, theo Người đến bên thập giá, chứ không dám theo Người đến độ đóng đinh mình vào thập giá. Vì chưng, có những lúc trong cuộc sống, đau khổ và thử thách xảy ra như muốn vùi dập chúng ta, khiến chúng ta bị cám dỗ chối bỏ Chúa, khước từ thập giá và không bước theo Người nữa. Trong những hoàn cảnh như thế, chúng ta phải làm sao đây?

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2020

CHÚA NHẬT XII THƯƠNG NIÊN



LÀM CHỨNG CHO CHÚA TRONG MỌI HOÀN CẢNH
Bài sách tiên tri Giê-rê-mi-a hôm nay tuy vắn tắt nhưng gợi lên hình ảnh của một đời người nhiều nước mắt. Vị ngôn sứ được chọn ngay từ trước khi thành hình trong lòng mẹ để đảm nhiệm một sứ vụ gay go bạc bẽo. Ông đã muốn chối nhưng không được. Ông phải ra đi tiên báo những hoạn nạn sẽ xảy tới. Ông bị xã hội bắt bớ, họ hàng tẩy chay, ông một thân một mình chịu bao đau khổ nhưng vì là tiên tri của những biến cố đó, tiên tri Giê-rê-mi-a đã phải sống trước nơi bản thân tất cả số phận cay đắng của dân bội bạc. Ông là vị ngôn sứ khổ sở, là hình ảnh của Ðấng sẽ đến gánh tội thiên hạ, là người được chọn để đi vào con đường hẹp. Ông là người đi trước chúng ta về phương diện đau khổ ở đời. Tuy nhiên có một điều làm ta hết sức khâm phục vị ngôn sứ, đó là trong mỗi hoàn cảnh khó khăn như vậy, bao giờ ngài cũng hướng về Thiên Chúa, cầu khẩn Người thương che chở giữ gìn.  Đáp lại, Thiên Chúa an ủi nâng đỡ ngài và thêm sức mạnh để ngài tiếp tục thi hành sứ vụ.  

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2020

Bài giảng tĩnh tâm cho giáo dân


SỐNG ĐỨC TIN THỜI COVID-19
Lời Chúa: “Ông Gio-an lúc ấy đang ngồi tù, nghe biết những việc Đức Ki-tô làm, liền sai môn đệ đến hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác? " Đức Giê-su trả lời: "Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe:5 Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng, và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi" (Mt 11,1-6)

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2020

LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ


  MÌNH MÁU THÁNH CHÚA LÀM CHO TA SỐNG
Khi Tôi dạy khoá sư phạm Giáo lý cho một số giảng viên giáo lý, một Giáo lý viên nọ chia sẻ phương pháp dạy bài Giáo lý về Bí Tích Thánh Thể để giúp các em dễ hiểu và nhớ sâu về Bí Tích Thánh Thể như sau: thưa cha con làm hai tấm bánh hình tròn một tấm bánh bằng xốp và một tấm có hình Chúa Giêsu cười thật tươi đang giơ tay muốn ôm các em vào lòng. Khi đọc lời truyền phép, thì con kéo tấm bánh bằng xốp ra phía sau kéo và thế là hình Chúa Giêsu hiện ra. Các em thích lắm, vui lắm! Con nghĩ như vậy các em mới hiểu về Bí Tích Thánh Thể. Tôi nói các em thích là chuyện nhỏ nhưng sai tín lý, sai đức tin là chuyện lớn rồi đó anh nhé! Vì sao? Bởi vì Sách giáo lý Hội Thánh dạy rằng: “Nhờ đọc lời truyền phép, đã có sự biến đổi bản thể bánh và rượu thành Mình và Máu Thánh Chúa. Trong hình bánh rượu đã được truyền phép, chính Đức Kitô, hằng sống và vinh hiển, hiện diện cách đích thực, thật sự và theo bản thể, với trọn mình, máu, linh hồn và thần tính của Người” (Số 1413). Cho nên, đức tin của chúng ta vào Bí Tích Thánh Thể rằng khi linh mục đọc lời truyền phép thì Chúa Kitô đến không phải để thay thế cho tấm bánh mà tấm bánh biến đổi thành Chúa Kitô. Cụ thể, khi chúng ta rước lễ chúng ta thấy tuỳ thể của tấm bánh vẫn là hình tròn, màu trắng, thơm ngon như thường, ấy nhưng bản thể của tấm bánh chính con người Chúa Giêsu, Mình Máu Chúa. Qủa thế, Thánh Phaolô trong bài đọc 1 đã khẳng định: “Khi ta nâng chén chúc tụng mà cảm tạ Thiên Chúa, há chẳng phải là dự phần vào Máu Đức Ki-tô ư? Và khi ta cùng bẻ Bánh Thánh, đó chẳng phải là dự phần vào Thân Thể Người sao?” (1Cr 10,16). Còn Chúa Giêsu quả quyết trong Tin Mừng: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống" (Ga 6,51).

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2020

CHÚA LỄ CHÚA BA NGÔI



CHÚA BA NGÔI – HIỆP NHẤT TRONG TÌNH YÊU
Trong Đạo Công giáo chúng ta có mấy mầu nhiệm chính? Có ba mầu nhiệm: Thứ nhất là Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi, thứ hai là mầu nhiệm Ngôi Hai nhập thể làm người và thứ ba là mầu nhiệm Ngôi hai cứu chuộc. Mầu nhiệm ngôi Hai nhập thể và cứu chuộc, chúng ta dễ hiểu vì rõ ràng và cụ thể quá phải không quý ông bà và anh chị em. Hôm nay Hội Thánh long trọng mừng lễ Chúa Ba Ngôi, có ai trong chúng ta hiểu biết thật rõ Mầu nhiệm này không? Có nhưng hơi mơ hồ, vậy hôm nay chúng ta cùng tìm hiểu và biết Thiên Chúa Ba Ngôi rõ ràng để rồi càng yêu mến Ngài nhiều hơn.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2020

CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG


CHÚA THÁNH THẦN NGỌN LỬA TÌNH YÊU

     Trong thánh lễ Hôn Phối, trước khi đôi tân hôn cùng với linh mục chủ tế cử hành Bí Tích Hôn Phối, cộng đoàn hợp nhau cầu xin Chúa Thánh Thần qua bài Thánh ca: Hãy chiếu soi, mọi người ca rằng: “Hãy chiếu soi lửa hồng vào đêm tối sâu thẳm hồn con, lửa tình yêu lửa huyền siêu Ngôi Ba Thiên Chúa ban nhiều thánh ân”. Vậy thử hỏi Ngôi Ba Thiên Chúa là Đấng nào? Thưa là Chúa Thánh Thần? Chúa Thánh Thần là Đấng nào? Với câu hỏi này chúng ta đi sâu vào bản tính Thiên Chúa, nhưng chỉ có đức tin mới trả lời được cho chúng ta mà thôi. Đúng thế, thánh Tôma tiến sĩ đã nói: “Hiện tại chúng ta không thể nào hiểu thấu vì mầu nhiệm ấy vượt quá khả năng hạn hẹp của trí khôn con người”.

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2020

CHÚA NHẤT LỄ THẮNG THIÊN


TỪ TRẦN GIAN HƯỚNG VỀ TRỜI CAO

Bài đọc sách Công vụ Tông đồ hôm nay cho biết: Chúa Giêsu lên trời trước mặt nhiều môn đệ vào ngày thứ 40 sau Phục sinh, tức là lần hiện ra cuối cùng với họ, và trong khoảng thời gian 40 ngày, kể từ ngày Phục sinh, Chúa Giêsu không luôn ở với các môn đệ mọi giây phút, mọi giây hay mọi ngày như trước khi chịu nạn chịu chết nhưng chỉ thỉnh thoảng mới hiện ra thôi. Như vậy, những lúc không hiện ra với các môn đệ thì Chúa ở đâu? Thưa sau khi Phục sinh, Chúa Giêsu đã được tôn vinh nơi Chúa Cha ngay lập tức rồi. Nói cách khác, Chúa Giêsu Phục sinh rồi lên trời ngay để ngự bên hữu Chúa Cha rồi. Tuy nhiên, trong quãng thời gian 40 ngày, kể từ ngày Phục sinh, Chúa đã hiện ra nhiều lần với các môn đệ, và vào lần cuối cùng, ngày thứ 40, Chúa hiện ra đàm đạo với các môn đệ, nhắn nhủ họ nhiều điều, rồi Ngài lên trời trước mắt họ. Từ đấy Ngài không còn hiện ra với họ như trước đó nữa cho tới ngày tận thế. Dẫu sao ngày lễ thăng thiên hôm nay, Giáo Hội muốn chúng ta lưu ý đến ý nghĩa của mầu nhiệm thăng thiên hơn là đến ngày giờ mầu nhiệm ấy xảy ra.