Mất và được
Theo tính toán cúa mình, mẹ của bé sơ sinh kia
khi bỏ rơi bé thì mình được khỏi bị tai tiếng, khỏi phải khổ, không bị thất học
và khỏe cái thân nhưng cô đánh mất rất nhiều: mất nhân cách, lương tâm, đạo đức,
tình mau tứ và tính người, sự sống đời đời.… Cho nên, bài Tin Mừng hôm nay, Đức
Giêsu cũng dạy: “Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống
mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy”.
Người Kitô hữu
chỉ thực sự hạnh phúc khi dám mất đi cái tạm bợ để được lại cái vĩnh hằng, dám
mất đi cái mau qua để được lại cái trường tồn. Người Kitô hữu chỉ thực sự khôn
ngoan khi sẵn lòng mất đi của cải phù vân để được lại gia tài vĩnh cửu, mất đi
sự sống hay chết để được lại sự sống đời đời. Hiểu được cái gì phải mất đi và
cái gì sẽ được lại đã không phải là dễ dàng, mà sống được điều đó lại càng khó
khăn hơn. Vì, đâu phải dễ dàng từ bỏ những cái mình thân thiết nhất, yêu quí nhất;
những cái mình dày công kiếm tìm, theo đuổi. Đâu phải dễ dàng, để mất đi những
thú vui, khoái lạc, thỏa mãn giác quan, đê mê thân xác. Đâu phải dễ dàng triệt
tiêu cái tôi cao ngạo, tự mãn, tự tôn đã từng được vuốt ve, nuông chiều.
Phải suy nghĩ
cho thật nhiều, phải cầu nguyện cho thật lâu, để sáng suốt nhận định về cái được,
cái mất, cũng là để khỏi phải hối tiếc khi đã quá muộn. Đây hẳn là câu mà Đức
Giêsu đề nghị chúng ta suy nghĩ: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác
thập giá mình mà theo”. Theo Thầy là phải từ bỏ chính mình hẳn là không dễ
dàng. Theo Thầy là vác thập giá mình mà theo lại không dễ chịu chút nào. Nếu thế,
thì đây là một đòi hỏi hết sức gắt gao, nghiêm túc không thể tùy hứng làm hay
không làm. Vì ngay sau đó, Đức Giêsu đã cảnh báo: “Người (Chúa Cha) sẽ thưởng
phạt ai nấy xứng việc họ làm”. Các Tông đồ đã từ bỏ mọi sự mà theo Chúa nên đã
được gấp trăm cả đời này lẫn đời sau. Các vị tử đạo đã từ bỏ sự sống ngắn ngủi,
để được lại sự sống muôn đời. Thánh Têrêsa đã từ bỏ cả tuổi thanh xuân nương
mình trong chốn viện tu, để được lại biết bao linh hồn nhờ lời cầu nguyện, hy
sinh âm thầm. Augustinô đã từ bỏ đời sống xa hoa trụy lạc, để được lại một vị
thánh giám mục khôn ngoan thánh thiện lừng danh trong Giáo Hội. Maximilien
Kolbe đã từ bỏ chính mạng sống mình, chết thay cho người bạn tù, để được lại
chính Chúa là nguồn sự sống.
Mỗi Kitô hữu đều
có những cái để từ bỏ, nhưng cần thiết nhất và cũng khó khăn nhất là phải từ bỏ
chính mình, từ bỏ cái tôi cao ngạo, ích kỷ, hưởng thụ, để được ngay từ bây giờ
niềm vui, an bình và hạnh phúc. Trên nỗi đau của từ bỏ chúng ta thấy ý nghĩa ngọt
ngào của hy sinh. Hy sinh bao giờ cũng có hương thơm của thiên đàng. Cho nên,
Thánh Phaolô trong bài đọc 2 nói: “Vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi
khuyên nhủ anh chị em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện
và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người.
Anh chị em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng
cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt,
cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo”.
Thánh Phanxicô
Khó Nghèo đã cảm nghiệm sâu xa chân lý này nên đã thốt lên lời ca bất hủ: “Vì
chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh. Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản
thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ. Chính lúc chết đi là khi vui sống
muôn đời”. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết từ bỏ mình để được chính Chúa, nguồn
mạch hạnh phúc của chúng con. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét