VÁC THẬP GIÁ THEO CHÂN CHÚA
Nhìn vào cuộc sống, chúng ta thấy nhiều người đã lên tiếng thán phục Chúa Giêsu, tôn thờ kính mến Ngài nhưng lại không dám bước theo Người bởi vì theo Ngài là theo đường thương khó, con đường khó mà thương ai dám theo. Họ giống như một em bé ngồi xem xiếc. Em há hốc miệng ngạc nhiên và khâm phục người đi thăng bằng trên sợi dây mong manh. Khi người ấy nhìn xuống và hỏi:
- Em có tin rằng tôi có thể vác em mà đi trên sợi dây này
không?
Em không ngần ngại trả lời:
- Chắc chắn là ông không làm được.
Thế nhưng, khi người ấy nói với em:
- Vậy em hãy lên đây và tôi sẽ vác em mà đi trên dây.
Nghe vậy, em bé liền sợ hãi và từ chối lời mời gọi, vì theo em, nó thật là nguy
hiểm.
Với chúng ta cũng thế. Nhiều người trong
chúng ta luôn nói rằng mình tin Chúa, nhưng lại không dám bước theo Người hoặc có
bước theo Chúa, thì chỉ bước theo trong một mức độ nào đó mà thôi, chẳng hạn, theo
Người đến bên thập giá, chứ không dám theo Người đến độ đóng đinh mình vào thập
giá. Vì chưng, có những lúc trong cuộc sống, đau khổ và thử thách xảy ra như
muốn vùi dập chúng ta, khiến chúng ta bị cám dỗ chối bỏ Chúa, khước từ thập giá
và không bước theo Người nữa. Trong những hoàn cảnh như thế, chúng ta phải làm
sao đây?
Trước hết, chúng ta hãy thầm nhủ rằng chính
Chúa Giêsu cũng đã từng có những lúc cảm thấy thập giá của mình như nặng quá
sức. Chẳng hạn trong cơn hấp hối tại vườn Cây Dầu, Người đã cầu nguyện: Xin Cha
cất chén đắng này cho con, nhưng không theo ý Con, một theo ý Chúa mà thôi và rồi
cuối cùng Người đã chấp nhận thập giá cho đến hết hơi lên đến đỉnh Canvê và
chiến thắng vinh quang trong sự sống lại vinh hiển của Ngài. Đó, Chúa Giêsu là
Con Thiên Chúa, là Đấng cứu độ trần gian, thế mà Người đành thú nhận với bản
thân và với thế gian rằng mình không đủ sức vác nỗi thập giá, huống nữa là
chúng ta. Nhưng với ơn Chúa và quyết tâm thi hành Thánh ý Chúa Cha, Chúa Giêsu
đã vác thập giá đến cùng không bỏ cuộc, không tuyệt vọng. Bởi đó, chúng ta phải
khiêm nhường noi gương Người, vác thập giá đè nặng trên đôi vai nhỏ bé của
chúng ta trong mọi hoàn cảnh vì Chúa Giêsu hôm nay đã quả quyết rằng: “Ai không
vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống
mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy
được”. Vì vậy, trong mọi khó khăn thử thách, chúng ta hãy kêu xin Chúa phù trì
đỡ nâng và giúp đỡ chúng ta vì Người đã biết thế nào là sức nặng của thập giá,
thế nào là lảo đảo và té ngã khi vác thập giá, chắc hẳn Người sẽ đồng hành,
chia sẻ và ban ơn trợ giúp cho chúng ta, vì như Lời Chúa hứa ban: "Ơn
của Thầy đã đủ cho con, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu
đuối" (2Cr 12,9).
Con đường của các môn đệ theo Chúa Giêsu,
Ðấng bị đóng đinh là con đường “chịu mất chính mình”, để tìm lại được chính
mình, như Đức nguyên Giáo hoàng Benedictô XVI viết: con đường “chịu mất chính
mình”, là điều cần thiết đối với con người, và nếu không có điều này, thì nó
không thể tìm lại được chính mình” (Ðức Giêsu thành Nagiarét 2007, 333). Ngày
nay Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta: “Vác thập giá mà theo” (Mt 10, 38). Theo
Chúa khi chấp nhận thập giá của mình với lòng yêu mến. Dưới con mắt thế gian,
đây là một thất bại. Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã viết: “Một cách nhiệm
mầu chính Chúa Kitô chấp nhận... chết trên một thập giá để nhổ tận gốc rễ tội
kiêu căng khỏi trái tim con người, và biểu lộ một sự vâng phục toàn vẹn con
thảo”. Khi tự nguyện chấp nhận cái chết, Chúa Giêsu mang lấy thập giá của tất
cả mọi người và trở thành suối nguồn ơn thánh cứu độ cho toàn dân.
Người ta hỏi: Chúa Giêsu có thích khổ đau và
thập giá không? Không, Chúa Giêsu đã không đi tìm thập giá và đau khổ, y như
thể Ngài thích, nhưng Ngài vác trên mình thập giá và sự đau khổ, đến mất mạng hầu
giữ được lòng trung thành với Thiên Chúa. Ai muốn đi theo Chúa Giêsu, phải đặt
sự trung thành với thánh ý Thiên Chúa trên tất cả mọi sự. Vác thập giá mình là
từ bỏ ý mình, vâng theo ý Chúa. Ý Chúa muốn là hy sinh và từ bỏ để sống trọn
vẹn cho Chúa và cho tha nhân. Cho nên, vác thập giá mình mà theo Đức Giêsu là
liều thuốc chữa chúng ta khỏi căn bệnh ghê sợ: “sự trì trệ”, ù lì, tê liệt và
khép kín lòng mình với CHÚA, với chính mình và với tha nhân.
Quyết định theo Chúa Giêsu, là gạt bỏ tất cả,
hướng về Chúa là sự giầu có đích thực của chúng ta, không gì hơn Ngài, không
đặt cái gì trước Ngài, toàn bộ phải qui hướng về Ngài. Ngài cũng khẩn khoản mời
gọi chúng ta dùng mọi cách để đi đến tận cùng là trở nên những môn đệ Đức
Giêsu. Theo Chúa Kitô, chúng ta không mất gì hết, chúng ta được tất cả. Như Đức
nguyên Giáo hoàng Bênêđictô XVI nhấn mạnh trong bài giảng khai mào sứ vụ Giám
mục Rôma: “Ai chấp nhận cho Chúa Kitô bước vào trong cuộc đời họ, thì người đó
không mất đi điều gì cả, tuyệt đối không mất điều gì làm cho cuộc đời được tự
do, tươi đẹp và cao cả. Không! Chỉ trong tình bạn với Chúa Kitô này mà các cửa
sự sống được mở rộng ra. Chỉ trong tình bạn với Chúa mà những khả năng to lớn
của cuộc sống con người được thể hiện đích thực. Chỉ trong tình bạn với Chúa mà
chúng ta cảm nghiệm được điều gì là tươi đẹp và điều gì là tự do”. Với sức mạnh
cao cả và với niềm xác tín lớn lao, dựa trên những năm dài kinh nghiệm cá nhân
về cuộc sống, Đức Giáo hoàng nói với chúng con rằng: “Anh em đừng sợ Chúa Kitô.
Chúa không đến lấy mất đi điều gì cả, nhưng ban cho đủ mọi sự. Ai hiến thân cho
Chúa, thì được nhận gấp trăm. Phải, hãy mở ra, hãy mở rộng mọi Cửa cho Chúa
Kitô, và chúng con sẽ gặp được sự sống thật” (Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI,
24/4/ 2005).
Lạy Chúa, trong niềm tin, chúng con yêu mến Chúa trên hết
mọi sự, xin đến giúp chúng con để chúng con thấy rằng trên đường đi, có Chúa là
sức mạnh để chúng con vác thập giá của mình tiến bước theo Chúa cho đến trọn
đời. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét