Trang
Hiển thị các bài đăng có nhãn * Tâm Tình Với Mẹ Maria. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn * Tâm Tình Với Mẹ Maria. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 4 tháng 5, 2021
Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017
LỄ MẸ THIÊN CHÚA – NĂM MỚI 2018
XÂY
DỰNG HOÀ THUẬN TỪ GIA ĐÌNH
RA HOÀ BÌNH THẾ GIỚI
Tại sao Hội Thánh chọn ngày 1.1 đầu năm mới
là ngày lễ mừng kính lễ Mẹ Thiên Chúa và cầu nguyện cho nền hòa bình thế giới,
mà không phải là ngày lễ Chúa Ba Ngôi mới phải chứ vì chưng Thiên Chúa Ba Ngôi
mới là Chúa vũ trụ, Chúa thời gian? Thưa, sau Công Đồng Vaticanô II, Đức Phaolô VI đã ấn định vào ngày 1.1, vì lý do
sau: Đức cố Giáo hoàng Gioan 23 đã lấy ngày lễ kính Đức Mẹ Thiên Chúa
11-10-1962 để khai mạc Công Đồng Vaticanô II, và đã thành công rực rỡ như một lễ
Hiện Xuống mới; như một cuộc sáng tạo mới. Sau đó, Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đã
đặt Lễ Mẹ Thiên Chúa vào ngày 1 tháng 1, Ngài nói: “Ta biết trong nhiều thế kỷ, ngày 1 tháng Giêng từng là ngày lễ Chúa
Giêsu chịu cắt bì, như Phúc Âm Thánh Luca tường thuật”(Lc 2,21). Nhưng ta nên đồng
tâm hướng về ngày lễ trọng vừa được tái lập mừng kính Mẹ Thiên Chúa vào ngày đầu
của tháng Giêng trong lịch phụng vụ của thành Rôma. Mục đích việc cử hành này
là để tôn kính vai trò của Đức Maria trong mầu nhiệm cứu chuộc và đồng thời ca
khen địa vị có một không hai của Mẹ Thánh… qua Ngài chúng ta nhận được ơn phúc
Tác Giả sự sống. Lễ trọng này cũng
cho ta cơ hội tuyệt vời để đổi mới lòng thờ kính cần phải bầy tỏ với Hoàng Tử
Hòa Bình vừa mới sinh ra, khi một lần nữa, ta lại được nghe Tin Mừng hân hoan lớn
lao và đầy cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa, qua sự bầu cử của Nữ Vương Hoà Bình,
để được ơn bình an vô giá. Vì những xem xét ấy và vì sự kiện tuần bát nhật
Giáng Sinh trùng với một ngày đầy hy vọng, tức Ngày Đầu Năm, Ta đã chỉ định
ngày này làm ngày Hòa Bình Thế Giới” (Phaolô VI, Marialis Cultus, tháng 2
năm 1974, số 5).
Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017
LỄ ĐỨC MẸ SẦU BI 15-9
* LỊCH SỬ
Thánh lễ Đức Mẹ Sầu
Bi hay còn gọi là lễ “Bảy sự Thương Khó Đức Bà” được hình thành vào thời Trung Cổ. Năm 1667
dòng Serviten bắt đầu phổ biến thánh lễ này. Mãi đến năm 1814 Đức Thánh Cha Piô
VII mới cho phép toàn thế giới mừng kính thánh lễ này. Lễ Đức Mẹ Sầu Bi được
kính nhớ liền ngay sau lễ Suy Tôn Thánh Giá. Giáo Hội muốn nhắc nhở con cái
mình khi suy tôn Thánh Giá Chúa Giêsu, không được quên một hình ảnh sống động
đứng dưới chân Thánh Giá là Mẹ Maria. Dĩ
nhiên dưới chân Thánh Giá còn có những môn đệ khác, nhưng Mẹ là người hiệp
thông sâu xa nhất với cuộc thương khó của Chúa Giêsu, Con Mẹ. Nhưng tại sao lại gọi ngày lễ hôm nay là lễ
Đức Mẹ Sầu Bi. Hiểu thế nào là sự “sầu bi” nơi Đức Mẹ?
Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017
LỄ SINH NHẬT MẸ MARIA
* LỊCH SỬ
Lễ kính sinh nhật Đức Mẹ vào ngày 8 tháng 9 có lẽ bắt nguồn
từ Giêrusalem. Vào thế kỷ V, một ngôi nhà thờ được cất lên vào chỗ mà theo tục
truyền bà Anna đã sinh con. Người ta đoán rằng ngôi nhà thờ này được cung hiến
vào ngày 8 tháng 9. Một giả thuyết khác thì cho rằng bên Đông phương trước kia,
ngày 8 tháng 9 trùng vào những ngày đầu năm dân sự, và người ta muốn nhớ đến
Đức Mẹ trong ngày đó. Từ Đông phương, lễ sinh nhật Đức Mẹ được truyền bá sang
Tây phương vào khoảng giữa thế kỷ VI hoặc đầu thế kỷ VII.
Suy
niệm: HAPPY BIRTHDAY MẸ MARIA
Có
thể nói, Mẹ Maria ra đời là tuyệt tác tình yêu mà Thiên Chúa đã ban cho con
người. Không có Mẹ, chúng ta đâu cảm được vị ngọt của tình yêu như chuối ba
hương, như xôi nếp mật, như đường mía lau. Không có Mẹ, con cái đâu lớn nỗi
thành nhân và thành thánh vì không ai chăm sóc cho ta chu đáo, cặn kẽ, đầy tình
nhân ái như là Mẹ Maria. Cho nên, chúng
ta thấy khắp nơi trên thế giới Mẹ luôn hiện ra nhắc nhở, bảo ban, hướng dẫn và
cầu bầu cùng Chúa ban muôn ơn cho con cái Mẹ kêu xin.
Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017
THÁNH LỄ THỨ BẢY TRONG THÁNG HOA ĐỨC MẸ
NỮ VƯƠNG CÁC GIA ĐÌNH
Chủ đề : NGƯỜI BẢO GÌ CÁC CON HÃY LÀM THEO
Lời Chúa: Ga 2,
1-5
Hôm nay, chúng
ta cùng nhau dâng thánh lễ để chúc tụng, ngợi khen, cảm tạ và tôn vinh Chúa đã
ban cho chúng ta có một người Mẹ tuyệt vời là Mẹ Maria, Nữ Vương các gia đình.
Nhưng tạo sao gọi Đức Mẹ Maria là Nữ Vương? Thưa, Đức Maria là Nữ Vương, bởi vì
được kết hiệp một cách duy nhất với Con của Mẹ là Chúa Giêsu Kitô, trên cuộc
sống trần gian cũng như trong vinh quang trên Trời. Vì chưng, Thánh giáo phụ
Efrem đã khẳng định, chức Nữ vương của Đức Maria phát xuất từ chức làm Mẹ Thiên
Chúa của Mẹ. Nhưng Vương quyền của Mẹ là gì? Nghĩa rằng vương quyền và chức vua
của Chúa Kitô được làm thành bởi sự khiêm nhường, phục vụ và và yêu thương, thì
vương quyền của Mẹ Maria cũng thế được làm thành bởi sự vâng lời trong khiêm
nhường, phục vụ và yêu thương. Cụ thể, trên thập giá, Chúa Giêsu cho ta thấy
Người là Vua bằng cách đau khổ, hy sinh và chết vì chúng ta và cho chúng ta.
Hay trong Bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu cúi xuống rửa chân cho các môn đệ để lại mẫu
gương phục vụ trong yêu thương cho chúng ta hôm nay. Như vậy vương quyền của
Chúa Giêsu không giống vương quyền của các kẻ quyền thế ở thế gian. Người là
một vì vua phục vụ các tôi tớ của mình. Đối với Mẹ Maria cũng thế: Mẹ là Nữ
Vương trong việc phục vụ Thiên Chúa và nhân loại một cách chân tình. Mẹ là Nữ
Vương của tình yêu, Mẹ sống ơn Chúa trao ban Mẹ bằng việc bước vào trong chương
trình cứu độ con người của Thiên Chúa. Vì vậy, Mẹ là Nữ Vương của chúng ta qua
việc Mẹ yêu thương chúng ta, trợ giúp chúng ta trong mọi nhu cầu, mọi hoàn cảnh
qua mọi thời.
Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016
CHÚA NHẬT XXVII – LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI
KINH MÂN CÔI GIÚP TA SỐNG
LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA HẰNG NGÀY
Lời Chúa: Cv 1,12-14;
Gl 4,4-7; Lc 1,26-38
Kính thưa quý ÔBACE,
Chuyện kể rằng chỉ ít
phút sau khi đoàn tàu chuyển bánh về Paris, một ông cụ già rút trong túi áo ra
Tràng hạt Mân Côi và bắt đầu đọc kinh lần hạt. Người sinh viên trẻ quan sát cử
chỉ của cụ già với vẻ bực bội. Sau một
hồi lâu, xem chừng không thể chịu nổi, anh ta mạnh dạn lên tiếng: “Thưa Ông, thời đại này kỷ thuật số hiện đại
rồi mà Ông vẫn còn tin vào những chuyện nhảm nhí thế à?” Cụ già thản nhiên
trả lời: “Đúng vậy, dù thời đại có tân
tiến mấy đi nữa, tôi vẫn tin và vẫn sống hằng ngày nhờ kinh nguyện bình dân
này. Còn cậu, cậu không tin sao?” Chàng sinh viên vênh váo trả lời: “Lúc nhỏ tôi có tin, nhưng bây giờ làm sao
tôi có thể tin vào những chuyện nhảm nhí ấy được, bởi vì khoa học đã mở mắt cho
tôi. Ông cứ tin tôi đi và hãy học hỏi những khám phá mới của khoa học, rồi Ông
sẽ thấy rằng những gì Ông tin từ trước đến nay đều là những chuyện nhảm nhí hết”.
Cụ già nhỏ nhẹ hỏi anh sinh viên: “Cậu
vừa nói về những khám phá mới của khoa học, liệu cậu có thể giúp tôi hiểu chúng
được không?” Người sinh viên trả lời: “Ông
cứ cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gởi sách vở đến cho ông, rồi ông sẽ say mê đi vào
thế giới phong phú của khoa học cho mà xem”. Cụ già từ từ rút trong túi ra
một tấm danh thiếp và đưa cho anh sinh viên. Đọc qua tấm danh thiếp, người sinh
viên bỗng xấu hổ đến tái mặt và lặng lẽ rời sang toa khác. Bởi vì trên tấm danh
thiếp ấy có ghi: “Louis Pasteur, trưởng viện nghiên cứu khoa học Paris và là
nhà bác học thiên tài”.
Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016
LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI - NĂM THÁNH LÒNG THƯƠNG XÓT
PHẬN
NỮ TỲ HÈN MỌN CHÚA HẰNG THƯƠNG XÓT
Tin
Mừng hôm nay kể Đức Mẹ lên đường đi thăm người chị họ của mình là bà Elisabeth
đồng đem lòng thương xót Chúa dành cho Mẹ đến nhân loại mà bà Elizabeth đại
diện. Trên đường đi, Đức Mẹ rất vui mừng vì Mẹ cảm nhận được lòng thương xót vô
biên của Thiên Chúa dành cho Mẹ. Khi vừa tới nhà chị họ, Đức Mẹ dự tính sẽ kể
cho bà Elisabeth nghe điều mới xảy ra cho Mẹ là Sứ thần Gabrien truyền tin Mẹ
sẽ cưu mang Ngôi Hai Thiên Chúa làm người, thì Bà Elisabeth đã biết hết điều
Đức Maria định kể! Vì thế, bà Elisabeth nói: "Em được chúc
phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc.
Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Vì này đây, tai tôi vừa
nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật có
phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em."
Bấy giờ Đức Mẹ cất tiếng ca ngợi Thiên Chúa mà chúng ta vừa mới nghe trong bài
đáp ca và bài Tin Mừng: linh hồn tôi ngợi khen….
Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016
LỄ TRUYỀN TIN
Lòng Thương Xót Chúa Làm Người
Nhờ Hai Tiếng “Xin Vâng” của Đức Maria
Lời Chúa: Is 7,10-14;8,10; Dt 10,4-10;
Lc 1,26-38
Trong kinh Ca ngợi (Magnificat), Đức
Maria nhắc tới lòng thương xót của Chúa ba lần: “Phận nữ tỳ hèn mọn, Người
đoái thương nhìn tới” (Lc 1,48), “Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương
xót những ai kính sợ Người” (câu 50) và “Vì Người nhớ lại lòng thương
xót dành cho tổ phụ Abraham” (câu 55). Qua lời vinh tụng của Đức Maria,
chúng ta thấy lòng thương xót của Chúa thật lớn lao, vĩ đại trải qua bao ngàn
thế hệ.
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015
LỄ MẸ THIÊN CHÚA
MẸ MARIA, MẸ CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT
Lời Chúa: Ds
6,22-27; Gl 4,4-7; Lc 2,16-21
Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015
LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI
1. NGUỒN GỐC
Lễ Mẹ hồn xác lên
trời là lễ cổ xưa nhất trong các ngày lễ kính Đức Mẹ được cử hành trong toàn
thể Giáo hội
Đông phương, Công giáo lẫn Chính Thống giáo. Đông Phương giữa các năm 540-570 người ta gọi lễ Mẹ hồn xác
lên trời là lễ “sự qua đi” của Đức Maria hay lễ “Đức Maria ngủ”. Ít lâu sau đó,
vào khoảng năm 600 hoàng đế Maurizio ra sắc lệnh mừng lễ Đức Maria hồn xác lên
trời vào ngày 15 tháng 8 trong mọi vùng thuộc đế quốc Bisantin.
Lễ Đức
Maria hồn xác lên trời được du nhập sang Rôma vào thế kỷ thứ VII cùng với các
lễ khác kính Đức Maria như lễ Thanh Tẩy, lễ Truyền Tin và lễ Sinh Nhật Đức Mẹ,
nhưng ngay lập tức nó trở thành lễ quan trọng nhất và ngay từ đầu đã có tên gọi
và ý nghĩa như hiện nay: lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời.
Thế
rồi từ Rôma, lễ Đức Mẹ hồn xác lên trời lan sang toàn Tây Phương một cách nhanh
chóng trong các thế kỷ thứ VIII và thứ IX. Ngày lễ đã được mặc cho tất cả sự trang trọng kể từ năm 1950 khi Đức Cố
Giáo Hoàng Piô XII định tín việc Đức Mẹ được cất nhắc về trời cả hồn lẫn xác.
Với tín điều này, Giáo hội chỉ công bố long trọng một chân lý vốn đã được các
tín hữu Kitô tin từ ngàn xưa tôn kính. Chân lý đó là: “Thân xác của Người phụ
nữ đã trao ban thể xác cho Con Thiên Chúa đã không phải chịu định luật của sự
thối rữa”.
2. SUY NIỆM:
“VỮNG TIN GIỐNG MẸ – VỀ TRỜI NHƯ MẸ”
Cả cuộc đời dương thế của chúng ta là một cuộc hành hương, một cuộc lữ
hành, về nhà Chúa. Giờ đây, tất cả chúng ta là những lữ khách trần gian, có
nghĩa rằng chúng ta còn đang đi, cuộc sống này chưa phải là nơi định cư vĩnh
viễn. Ngày hôm nay, toàn thể Hội thánh tin và tuyên xưng rằng Mẹ Maria được
Thiên Chúa cho lên trời cả hồn lẫn xác. Trong khi đó Mẹ Maria cũng là kẻ lữ
hành như chúng ta khi còn ở trần thế và hành trình đức tin của Mẹ Maria cũng
lắm gian truân và thậm chí còn đen tối chứ chẳng sáng sủa gì! Thế tại sao Mẹ
Maria được đặc ân này? Tin Mừng hôm nay trả lời ngay rằng vì Mẹ đã tin vững vàng
vào Thiên Chúa và công trình Người sẽ thực hiện nơi Mẹ và cuộc đời của Mẹ, “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực
hiện những gì Ngài đã nói với em” (Lc 1,45).
Chúng ta tạm ngừng chiêm ngắm những đặc ân cao cả của Mẹ Maria để quay về
với cuộc sống bình thường giản dị và đơn sơ của cô Maria tại làng Nazarét nghèo
nàn. Chắc chắn, cô Maria cũng như bao cô gái khác trong làng đều có những ước
mơ thật tốt đẹp và tươi sáng về cuộc đời mình khi đến tuổi vào đời. Đùng một
cái, Thiên Chúa mời cô làm mẹ Con Một của Ngài trong khi cô không biết đến
chuyện vợ chồng, liệu cô Maria có tin chuyện ấy có thể xảy ra không? Rồi tới
giờ mãn nguyệt khai hoa mà chẳng một ai, một nhà nào cho cô Maria và thánh
Giuse mướn một chỗ để sinh, lúc ấy cô Maria có tin mình sắp sinh Ngôi Hai Thiên
Chúa không? Rồi nữa, khi thấy con mình đi từ làng này sang làng khác để rao
giảng Tin Mừng, chữa lành nhiều bệnh nhân mà không biết mệt mỏi, có lúc quên ăn
ăn ngủ, thậm chí quên giờ quên giấc đến nỗi người bà con nói với cô đi bắt con
trai Giêsu bà về đi nó điên rồi (Mc 3,20-21), cô có còn tin đó là Con Thiên
Chúa thật không? Chưa hết, khi lạc con ba ngày, vừa lo vừa sợ, vừa mệt vừa tủi
trong lúc tìm con; khi tìm được rồi chưa kịp mừng thì người con nói một câu như
gáo nước lạnh tạc vào mặt, thư hỏi cô có tin đó là Thiên Chúa thật không? Chưa
nói, khi thấy con mình bị phỉ nhổ, khinh chê, đánh đập bầm thâm loạn bì và chết
trên treo thập giá, liệu cô Maria có tin đó là điều đẹp ý Chúa không?
Qủa thật, Mẹ Maria không hề biết trước những chuyện như thế? Cũng không hề nghĩ
rằng tất cả là chương trình Thiên Chúa xếp đặt cả rồi, thôi mình cứ cam lòng
chịu đựng hết đi rồi sẽ được thưởng công xứng đáng như hôm nay. Ấy thế, Mẹ Maria
vẫn tin mạnh mẽ, vững vàn và xin Thiên Chúa cứ thực hiện nơi cô những gì Ngài
muốn. Đức tin của Mẹ là đức tin của sự chấp nhận dâng hiến xác hồn, phó thác
cuộc đời mình cho Thiên Chúa. Cho nên, Mẹ thưa “xin vâng” để rồi thụ thai Chúa
Giêsu trong lòng dạ mình bất chấp rằng chắc chắn mình sẽ bị chồng đưa ra pháp
luập, bị ném đá chết tươi vì mới đính hôn mà đã có thai.
Là lữ khách trần gian, Mẹ Maria bước những đi của đức tin tuy nhẹ nhàng
nhưng đầy niềm vui và phục vụ; bước những chân nặng nề, cay đắng, gian truân
khốn khó nhưng đầy tín thác và hy vọng vì thế Mẹ đã đi tới nơi và trở thành
người dẫn lối đưa đường cho chúng ta. Cho nên, Giáo Hội tin và dạy rằng: “Sau khi về trời, vai trò của Mẹ trong công
trình cứu độ không chấm dứt, nhưng Mẹ vẫn luôn tiếp tục cầu bầu để đem lại cho
chúng ta những ân huệ được phần rỗi đời đời. Với tình Mẹ hiền, Mẹ chăm sóc những anh em của Con Mẹ đang lữ hành trên
dương thế và đang gặp biết bao nguy hiểm, thử thách cho đến khi họ đạt tới hạnh
phúc Quê Trời” (LG, Số 62).
Cuộc đời dương thế và hành trình đức tin của Mẹ Maria thật lắm tối tăm,
nhiều thử thách cam go đồng thời cũng không thiếu gian nan, đắng cay! Nhưng Mẹ
Maria đã đến được bến bờ hạnh phúc bằng những hành động đức tin sống động và cụ
thể chứ không phải là đức tin tưởng tượng trong trí óc hay trên môi miệng. Đức
tin là điều kiện để được cứu độ (Mc 16,16) và đạt hạnh phúc thiên đàng (Mt
25,34), nhưng chúng ta phải làm cho đức tin ấy thật sống động và linh hoạt bằng
những hành động cụ thể trong đời sống thường nhật, nhờ đó đức tin mới nên hoàn
hảo. Cho nên, Thánh Giacôbê nói: “Đức tin
không có hành dộng là đức tin chết” (Gc 2,26), vì chưng, “Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy
vọng, là bằng chứng cho những điều ta không thấy” (Dt 11,1).
Chúng ta phải noi gương Mẹ Maria
sống đức tin chân thành và kiên trì bằng cách tuân giữ và thi hành Lời Chúa dạy
qua việc sống hết mình cho Thiên Chúa trong Đức Giêsu Kitô và buông mình cho
Chúa Thánh Thần, sau là yêu thương mọi người qua việc khiêm nhường, tha thứ,
cầu nguyện và phục vụ tha nhân ngõ hầu mai ngày, Thiên Chúa sẽ đưa ta về Quê
Trời như Mẹ. Hành trình đức tin của chúng ta phải được đan kết bằng những kinh
nguyện, hy sinh, bác ái, khó nghèo, hiền lành, công chính, nhân hậu, bao dung
và từ tâm, đặc biệt hăng say thông truyền Tình Yêu Thiên Chúa cho mọi người hôm
nay. Đó chính là những nẻo đường Mẹ Maria và Chúa Giêsu con Mẹ đã đi. Chúng ta
hãy mạnh dạn lên đường dấn thân và bước đi trong sự tự do, vui mừng và hy vọng
để vác thập giá với Chúa Giêsu có Mẹ cùng bước dù những bước chân vui buồn khập
khểnh, từng bước đường sướng khổ gập ghềnh trên dương thế hôm nay để rồi không
phải dừng lại ở đồi Canvê trong Mùa Thương nhưng cùng với Mẹ hưởng trọn Mùa
Mừng vui và hạnh phúc trên Nước Trời. Amen.
Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014
LỄ ĐỨC MẸ DÂNG MÌNH 21-11
I. Nguồn gốc
Lễ Đức Mẹ dâng mình trong Đền thờ bắt nguồn từ bên Giáo Hội
Đông phương, tưởng niệm ngày thánh hiến thánh đường Đức Maria ngày 21 tháng 11
năm 543 tại Giêrusalem. Đông phương coi biến cố thánh hiến này như cuộc đi vào
“Đền thờ của Đức Rất Thánh Mẹ Thiên Chúa”. Họ mừng lễ trong vòng sáu ngày từ
ngày 20 đến ngày 25 tháng 11, và dựa vào Ngụy thư Tiền Tin Mừng theo thánh
Giacôbê được soạn vào giữa thế kỷ thứ II. Trong đó, tác giả kể lại câu chuyện
Đức Trinh nữ lúc còn nhỏ đã được dâng hiến vào Đền Thờ và ở lại đó cho đến 12
tuổi: “Thầy tư tế đón tiếp con trẻ và chúc phúc như sau: Thiên Chúa đã chúc
tụng danh của con trong mọi thế hệ... Thiên Chúa ban cho con trẻ ân sủng của
Người, và nó nhảy mừng, và mọi người trong nhà Ít-ra-en yêu mến con trẻ...”.
Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014
LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI 07-10
1. LỊCH SỬ
Căn cứ vào các nguồn tài liệu đáng tin nhất, một của Á
Thánh Alan de la Roch, trong cuốn "De Dignitate Psalteri", và
một của Thánh Louis Marie Grignion de Monfort, trong cuốn "Bí Mật Kinh
Mân Côi", thì chính Đức Mẹ đã ban Kinh Mân Côi và dạy Kinh Mân Côi cho
thánh Đaminh. Theo miêu tả của tu sĩ Alan de la
Roch, Dòng Đa Minh thế kỷ XV, Đức Mẹ đã hiện ra với thánh Đa Minh năm 1206 sau
khi thánh nhân cầu nguyện và sám hối vì đã không thành công trong việc chống tà
thuyết Albigensianism (Anbi
giáo, một phong trào Kitô giáo được coi là hậu duệ thời trung cổ của Mani giáo
(Manichaeism – xem chú thích bên dưới) ở miền Nam nước Pháp hồi thế kỷ XII và
XIII). Thuyết này bị kết án là tà thuyết thời Tòa án Dị giáo, Inquisition.
Đức Mẹ đã khen ngài về sự chiến đấu anh dũng của ngài chống lại tà thuyết và
trao cho ngài Chuỗi Mân Côi làm vũ khí phi thường, đồng thời giải thích cách sử
dụng và hiệu quả của Chuỗi Mân Côi. Đức Mẹ bảo thánh Đaminh rao truyền Chuỗi
Mân Côi cho những người khác. Từ đó, thánh Đaminh là
sứ giả của Đức Mẹ và là tông đồ tiên khởi truyền bá Kinh Mân Côi từ năm 1214.
Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014
LỄ TRÁI TIM VÔ NHIỄM ĐỨC MẸ
1. Lịch sử
Phúc âm Thánh Luca
ba lần trực tiếp nói về Trái Tim Mẹ là nền tảng chính yếu lòng tôn sùng Trái
Tim Mẹ: (1) "Maria giữ kỹ mọi điều ấy và hằng ngày
suy nghĩ trong lòng" (Lc 2,19). (20 "Mẹ Ngài giữ kỹ hết các điều ấy trong lòng" (Lc 2,51).
(3) "Một mũi gươm sẽ đâm thâu qua
lòng Bà" (Lc 2,35). Câu Phúc âm này là nền tảng chính yếu của lòng tôn
sùng Trái Tim Đức Mẹ.
Thánh
Anselmô, nhà thần học Eadmer, Thánh Bênađô, và nhà thần học Hugh St. Victor
khởi đầu sùng kính Trái Tim Đức Mẹ. Rồi Thánh Mechtilđê, Thánh Giêtruđê, Thánh
Brigitta, nhất là Thánh Bênađinô là "tiến sĩ của Trái Tim Mẹ", tiếp
tục phong trào sùng kính Trái Tim Đức Mẹ.
Đến
thế kỷ XVII, lòng sùng kính Trái Tim Mẹ mới được phổ biến rộng rãi do Thánh
Euđê mà Đức Thánh Piô X gọi là "sư phụ, là tiến sĩ và là tông đồ" của
Phụng vụ sùng kính hai Thánh Tâm Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Năm 1648, nhiều Giám
mục nước Pháp ban phép mừng lễ Trái Tim Mẹ trong giáo phận các ngài ngày mồng 8
tháng 2. Năm 1674, Đức Clementê X ban phép mừng lễ đó cho Bổn mạng dòng của
Thánh Euđê vào ngày 20 tháng 10. Năm 1787, Đức Piô VI ban phép các nữ tu dòng
Đức Mẹ Gabrie mừng lễ "Rất Thánh Trái Tim Mẹ Maria" ngày 22 tháng 8.
Năm 1799, tất cả các nhà thờ giáo phận Palermô nước Ý được mừng lễ này. Năm
1805, tất cả các giáo phận và các dòng tu muốn mừng lễ này đều được Đức Piô VII
ban phép. Năm 1855, dưới triều đại Đức Piô IX, giờ kinh và Thánh lễ đã được
Thánh bộ Lễ nghi chấp thuận.
Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014
LỄ ĐỨC MẸ THĂM VIẾNG BÀ Ê-LI-SA-BÉT
1. Lịch sử
Từ thế kỷ VI, bên Giáo hội Đông
phương, thánh truyện Đức Mẹ thăm viếng Thánh Ê-li-sa-bét theo Thánh sử Luca (1,39-56)
được đọc ngày thứ Sáu sau Chúa nhật III mùa Vọng nhưng chưa phải là lễ, đến sau
thì mừng lễ vào ngày 2 tháng 7.
Bên Tây phương, năm 1263, Dòng
Phanxicô khởi xướng mừng lễ này. Năm 1386, Công đồng Prague
nước Áo công nhận lễ này do mỹ ý của Đức Cha Gioan Jenstein, Tổng Giám mục
thành Prague
mừng lễ vào ngày 28 tháng 4 với hai lý do. Lý do thứ nhất: xin ơn hiệp nhất
Giáo hội trong thời kỳ có sự tranh chấp giữa Giáo hoàng giả Clementê III tại Avignon (Pháp) với Đức
Urbanô VI tại Rôma. Thứ hai, Mừng lễ này ngoài mùa Chay, và trong mùa Phục sinh
sau lễ Truyền tin ngày 25 tháng 3.
Năm 1389, Đức Urbanô VI chuẩn bị
thành lập lễ này trong khắp Giáo hội để công bố Năm Thánh 1390. Nhưng chưa kịp
thi hành thi ngài băng hà ngay năm đó. Đức Bônifaciô IX lên nối quyền liền thi
hành quyết định của vị tiền nhiệm, năm 1401 ngài thành lập lễ này vào ngày mùng
2 tháng 7 hàng năm trong khắp Giáo hội. Năm 1441, Công đồng Basel (Thụy Sĩ) xác nhận lễ này. Đức Sixtô IV
soạn kinh Nhật tụng đặc biệt. Đức Thánh Piô V đưa lễ này vào sách kinh Phụng
vụ. Năm 1608 Đức Clêmentê VIII đặt kinh Phụng vụ và lễ như ngày nay. Năm 1969,
Đức Phaolô VI đổi sang ngày 31 tháng 5 sau ngày lễ Truyền tin ngày 25 tháng 3,
và trước lễ sinh nhật Thánh Gioan Tẩy giả ngày 24 tháng 6.
2. Suy niệm
CUỘC THẮM VIẾNG TÌNH YÊU
Đức Maria đã đi thăm người chị họ
Ê-li-sa-bét. Dù đường sá xa xôi, vất vả, qua miền đồi núi, Đức Maria vẫn lên
đường viếng thăm vì yêu thương. Chính tình thương đã thúc đẩy bước chân Mẹ. “Đẹp thay trên đồi núi, bước chân người
loan báo Tin mừng, công bố bình an, người loan tin hạnh phúc, công bố ơn cứu độ”
(Is 52,7).
Tình yêu đòi hỏi phải biểu lộ
ra, chứ không giữ kín bên trong. Một tình yêu giữ kín, không được biểu lộ thành
hành động, không phải là một tình yêu đích thực. Tình yêu phải được biểu lộ ra
thành sự quan tâm, chăm sóc, năng tìm cách gặp gỡ, giúp đỡ, hy sinh cho người thân,
làm cho người thân trở nên tốt đẹp, hạnh phúc hơn.
Tình yêu đích thực đòi hỏi
phải năng gặp nhau, nhất là những lúc người mình yêu có chuyện vui buồn. Đức
Phật nói: “Yêu nhau mà không được ở gần nhau, mà phải xa cách nhau thì sẽ đau
khổ”. Ngài gọi cái khổ ấy là “ái biệt ly khổ”. Tục ngữ có câu: “Nhất nhật bất
kiến như tam thu hề!” (một ngày không gặp nhau thì dài như ba năm). Do đó, đi
thăm viếng nhau là đòi hỏi của tình yêu đích thực, là biểu lộ sự quan tâm đến
nhau.
Đức Mẹ là mẫu gương tuyệt vời.
Khi đến thăm bà Isave, Mẹ đem Chúa đến cho người thân của mình. Nhờ Mẹ mang
Chúa đến, nên không chỉ bà Ê-li-sa-bét vui mừng, mà hài nhi trong lòng bà cũng
vui theo mà “nhảy lên” hân hoan. Nhảy mừng diễn tả niềm vui. Đây là niềm vui ơn
cứu độ. Sự hiện diện của Đức Maria mang đến niềm vui và còn có sự biến đổi
khiến hai mẹ con bà Ê-li-sa-bét, được tràn đầy Thánh Thần, và nhờ đó nhận ra
được sự hiện diện của Thiên Chúa nơi Mẹ. Gia đình Bà Ê-li-sa-bét là gia đình
đầu tiên được Chúa Cứu Thế viếng thăm. Đây là gia đình diễm phúc đón nhận niềm
vui ơn cứu độ.
Đến thăm nhau không chỉ là một
phương cách biểu lộ tình yêu, nói lên sự quan tâm, mà còn là một dịp thuận lợi
để đem Chúa đến cho người mình thăm viếng. Nhờ ta đem Chúa đến, mà niềm vui của
người được thăm tăng lên gấp bội, và họ nhận lãnh được Thánh Thần nhờ sự hiện
diện của Chúa do ta mang đến. Chính Thánh Thần của Chúa trong ta sẽ thánh hóa,
biến đổi họ nên tốt lành, thánh thiện hơn. Đem Chúa đến cho người mình thăm
viếng, không có nghĩa là mình nói thật nhiều thật hay về Chúa cho họ nghe. Đức
Maria có nói gì về Chúa với Bà Ê-li-sa-bét đâu! Chúa là tình thương, ta
chỉ mang Chúa đến cho tha nhân, khi chính ta thật sự yêu thương họ bằng một
tình yêu chân thực. Đến với nhau bằng tình thương, bằng niềm vui là sự gặp gỡ
có Chúa hiện diện rồi. Khi người ta mang hận thù oán ghét, ý nghĩ đen tối đến
với nhau thì nảy sinh bất hoà chiến tranh và đau khổ. Ta chỉ mang Chúa đến cho
tha nhân khi ta đến với ý muốn làm hiện thân của Chúa đối với họ, và coi họ
cũng là hiện thân của Chúa đối với mình. Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nói rằng
ngày sau sỏi đá còn có nhau, thì chúng ta ngày hôm nay cần có nhau, cần phải năng
thăm viếng những người chúng ta yêu mến, đặc biệt, những người bệnh tật, già
cả, những người nghèo hèn, đau khổ, những người khô khan thờ ơ, những gia đình
rối rắm bất hoà… Họ rất cần đựơc thăm viếng. Đến thăm nhau là một phương cách
tuyệt vời để biểu lộ tình huynh đệ, tình yêu thương của đạo Chúa.
Thiên Chúa yêu thương nhân
loại nên đã ban tặng Con yêu dấu là Đức Giêsu. Người đến với con người trong
lịch sử, cách đây hơn 2000 năm. Người đem ơn cứu độ và đem hạnh phúc đến cho
mọi người, cho từng người. Khi còn tại thế, Đức Giêsu đã đến thăm nhiều người,
nhiều gia đình. Người quan tâm chăm sóc chữa lành những bệnh nhân. Người giảng
dạy và ân cần với những người nghèo. Người cải hóa nhiều tội nhân. Người biểu
lộ tình yêu thương cho mọi người. Đức Giêsu muốn chúng ta tiếp nối công việc
của Người.
Đức Maria viếng thăm, phục vụ
và đem Chúa đến với gia đình bà Ê-li-sa-bét. Đó là hình ảnh tuyệt đẹp và là mẫu
gương cho mọi tín hữu noi theo Mẹ. Dành thời giờ quý báu để thăm nhau.
Chia sẻ, tình thương và đem niềm vui có Chúa cho tha nhân luôn là sứ vụ của con
cái Chúa.
3. Tâm sự với Mẹ
Lạy
Mẹ Maria, xin Mẹ giúp chúng con biết quan tâm đến niềm vui, nỗi khổ, và nhu cầu
của từng người sống chung quanh chúng con. Xin giúp chúng con biết hy sinh thì
giờ cho dù rất quí báu để năng đến gặp gỡ, thăm viếng nhau, hầu nhờ đó thông
cảm được những nỗi vui buồn và nhu cầu của anh chị em. Xin giúp chúng con biết
sẵn sàng chia vui sẻ buồn và tìm mọi cách để giúp đỡ những nhu cầu chính
đáng của họ. Amen.
Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014
LỄ ĐỨC MẸ FATIMA 13-10
LỄ ĐỨC MẸ FATIMA 13-10
1. Lịch sử
Đức Mẹ Fatima là một trong số nhiều tước hiệu mà Giáo
Hội dành cho Đức Trinh Nữ Maria. Tước hiệu này phát xuất từ việc Đức Mẹ
hiện ra 6 lần với 3 em bé chăn cừu làng Fatima (Bồ Đào nha) là Lucia dos Santos,
Francisco Marto và Jacinta Marto từ ngày 13.5 tới ngày 13.10.1917. Tước
hiệu Đức Bà Mân Côi cũng được dùng để chỉ Đức Trinh Vương
Maria đã hiện ra này. Ba em bé kể rằng, Bà đẹp đã đích thân
xưng mình là "Đức Mẹ Mân Côi". Từ hai tước hiệu
trên gộp lại thành: "Đức Mẹ Mân Côi Fatima "
Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014
THÁNG HOA ĐỨC MẸ
1. Lịch sử
Thời xa xưa, cứ vào ngày đầu tháng Năm, người cựu
La-mã thường cung nghinh thánh tượng Đức Mẹ với danh xưng, "Nữ Vương các
loài hoa". Họ vừa đi vừa hát và nhảy múa quanh kiệu hoa của Đức Mẹ. Tập
tục tốt đẹp và rất có ý nghĩa nầy, lần hồi lan rộng khắp Âu Châu và cả Anh Quốc
trong suốt thời trung cổ. Vào thế kỷ thứ 16, việc tổ chức cung nghinh Đức Mẹ
một cách long trọng nầy, còn có thánh Philip Neri (1515-95) góp phần nữa. Ngài
có sáng kiến trang hoàng thánh tượng Đức Mẹ bằng các loại hoa.
Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014
LỄ TRUYỀN TIN 25-3
1. LỊCH SỬ
Lễ Truyền Tin là biến cố Thiên sứ truyền tin cho Đức Trinh Nữ
Maria rằng Trinh
nữ Maria rằng cô sẽ thụ thai qua quyền năng của Chúa Thánh Thần
để trở thành mẹ của Con Thiên Chúa. Trong sự kiện này, Gabriel đã bảo Maria hãy
đặt tên cho con trai mình là Giêsu, có nghĩa là
"Đấng Cứu Thế". Câu chuyện đã được tác giả Luca ghi lại nơi chương 1,
26-38.
Lễ Truyền tin được mừng đầu tiên tại Giáo hội Đông phương vào Chúa nhật I
mùa Vọng từ thế kỷ IV để kính nhớ mầu nhiệm Nhập Thể. Đến thế kỷ VII, lễ này
lan sang Giáo hội Tây phương để kỷ niệm Đức Trinh Nữ Maria chịu thai Ngôi Lời
Nhập Thể, đồng thời kỷ niệm Chúa Kitô được xức dầu làm Thượng Tế và làm Trung
Gian giữa Thiên Chúa và loài người.
Đức Thánh Sergiô I lập bốn lễ: Lễ Đức Mẹ tịnh tẩy, dâng Con vào đền thờ, lễ
Truyền tin, lễ Sinh nhật Đức Mẹ, và lễ Đức Mẹ lên trời. Mỗi dịp lễ này, Ngài
truyền dạy tổ chức cuộc rước Đức Mẹ từ nhà thờ Thánh Adrianô về đền thờ Đức Bà
Cả tại Rôma. Thánh Phêrô Kim ngôn đã giảng nhiều trong lễ Truyền tin.
Thánh Augustinô đã đề nghị mừng lễ Truyền tin vào ngày 25 tháng 3 cho đúng
chín tháng trước lễ Giáng sinh, nhưng Giáo hội Tây Ban Nha không đồng ý, nên
Công đồng Toleđô năm 656 ấn định mừng tám ngày trước lễ Giáng sinh rồi đổi sang
ngày 18 tháng Giêng để tránh mùa Chay. Đức Bênêđictô XIV ra sắc lệnh ấn định
khắp Giáo hội mừng lễ Truyền tin vào ngày 25 tháng 3 theo Thánh Augustinô đã đề
nghị và như ngày nay.
Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014
LỄ ĐỨC MẸ LỘ ĐỨC 11-2
Lộ Đức năm 1858 là một thành phố chừng
5,000 cư dân, nằm cạnh sông Pau, lối vào thung lũng dẫy núi Pyrénées phía đông
nam nước Pháp, giáp ranh giới Tây Ban Nha. Đức Mẹ chọn Bernađetta Soubinous, 14
tuổi, con nhà nghèo, đau yếu, đơn sơ thật thà tuy chưa học giáo lý. Trưa ngày
11 tháng 2 là thứ Năm sau lễ Tro, Bernađetta cùng với em là Antoinetta và cô
bạn Jeanna đi vào rừng kiếm củi đốt lò sưởi. Cô em và cô bạn lội qua sông nước
cạn, Bernađetta chưa kịp trụt giầy lội theo, còn đang đứng trước hang
Massabielle. Bỗng một cơn gió mạnh, Bernađetta nhìn lên thấy một áng mây vàng
và một Bà Đẹp hiện ra. Bà mặc áo dài trắng, đội khăn lúp dài trắng, thắt lưng
xanh lơ, đeo tràng hạt vàng ở cánh tay phải. Mỗi chân Bà có một bông hồng vàng.
Bà nhìn Bernađetta, mỉm cười và làm dấu thánh giá lần chuỗi, môi không mấy máy.
Bernađetta quì xuống lần chuỗi với Bà. Bà làm hiệu bảo Bernađetta tới gần,
nhưng Bernađetta sợ không dám. Rồi Bà biến đi. Cô em và cô bạn không thấy gì,
chỉ có Bernađetta được thấy sự lạ.
Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013
LỄ MẸ THIÊN CHÚA
1. NGUỒN GỐC
a.
Thánh Kinh
Khi Đức Mẹ hỏi
làm thế nào Ngài có thể trở thành Mẹ Đấng Được Xức Dầu, thì thiên thần cho ngài
hay: “Chúa Thánh Thần sẽ ngự xuống trên
bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ bao phủ bà. Và do đó, Đấng Thánh từ bà sinh
ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa” (Lc 1,35). Đàng khác, khi Đức Mẹ viếng
thăm bà Êlisabét, bà liền lớn tiếng rằng: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?” (Lc 1, 42). Cho nên, Thánh
Phaolô nhắc lại với tín hữu Galát rằng: “Khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai Con mình tới, sinh làm
con một người đàn bà, và sống dưới Lề Luật” (Gl 4,4).
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)