TỪ TRẦN
GIAN HƯỚNG VỀ TRỜI CAO
Bài
đọc sách Công vụ Tông đồ hôm nay cho biết: Chúa Giêsu lên trời trước mặt nhiều
môn đệ vào ngày thứ 40 sau Phục sinh, tức là lần hiện ra cuối cùng với họ, và
trong khoảng thời gian 40 ngày, kể từ ngày Phục sinh, Chúa Giêsu không luôn ở
với các môn đệ mọi giây phút, mọi giây hay mọi ngày như trước khi chịu nạn chịu
chết nhưng chỉ thỉnh thoảng mới hiện ra thôi. Như vậy, những lúc không hiện ra
với các môn đệ thì Chúa ở đâu? Thưa sau khi Phục sinh, Chúa Giêsu đã được tôn
vinh nơi Chúa Cha ngay lập tức rồi. Nói cách khác, Chúa Giêsu Phục sinh rồi lên
trời ngay để ngự bên hữu Chúa Cha rồi. Tuy nhiên, trong quãng thời gian 40
ngày, kể từ ngày Phục sinh, Chúa đã hiện ra nhiều lần với các môn đệ, và vào
lần cuối cùng, ngày thứ 40, Chúa hiện ra đàm đạo với các môn đệ, nhắn nhủ họ
nhiều điều, rồi Ngài lên trời trước mắt họ. Từ đấy Ngài không còn hiện ra với
họ như trước đó nữa cho tới ngày tận thế. Dẫu sao ngày lễ thăng thiên hôm nay,
Giáo Hội muốn chúng ta lưu ý đến ý nghĩa của mầu nhiệm thăng thiên hơn là đến
ngày giờ mầu nhiệm ấy xảy ra.
Mầu
nhiệm thăng thiên nhắc nhở ít nhất hai điều: Thứ nhất, Chúa Giêsu về trời, nhưng Ngài
vẫn luôn hiện diện giữa chúng ta. Là những con người tại thế, bị ảnh
hưởng và chi phối bởi các giác quan, chỉ quen chấp nhận những gì các giác quan
kiểm chứng được, nên chúng ta dễ cảm thấy rằng: ra đi là mất mát, chia lìa là
đau đớn, là chết đi một chút. Do đấy chúng ta cũng thường nghĩ rằng: Chúa Giêsu
đã về trời, thế là mọi sự mất hết rồi. Nhưng sự thật không phải thế. Chúa Giêsu
Phục sinh đã lên trời ngự bên hữu Chúa Cha, nhưng Ngài lại vẫn còn hiện diện
với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế đặc biệt trong Bí tích Thánh Thể. Chúa Thăng
thiên chính là một cuộc chuyển tiếp từ hiện diện hữu hình sang hiện diện thiêng
liêng. Nghĩa là từ đây Chúa Giêsu Phục sinh chấm dứt cách hiện diện với các môn
đệ khiến cho các giác quan của họ kiểm nhận được, mà Ngài hiện diện một cách
thiêng liêng. Dấu hiệu của sự hiện diện này là Ngài ban Thánh Thần xuống trên
các tông đồ. Đúng vậy, Chúa Giêsu hiện diện giữa chúng ta, trong chúng ta qua
Chúa Thánh Thần. Đó cũng là ý nghĩa của câu Chúa khẳng định với các tông đồ:
“Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”.
Điểm thứ hai Lễ Thăng thiên nhắc nhở chúng
ta: Chúng
ta đang sống ở trần gian, nhưng phải luôn hướng về trời. Hôm nay, Chúa
về trời, Chúa vẫn mang theo những dấu vết của thương tích trong cuộc khổ nạn.
Không có vết thương nào đắt giá cho bằng sự chết. Như thể, Chúa về trời với
những chứng tích đau thương, với những chống đối mà Ngài phải gánh chịu trong
cuộc sống, với cơn hấp hối nơi vườn Cây Dầu, với những đau đớn của roi đòn, lỗ
đinh. Ngài đã mang theo tất cả những giai đoạn đau thương đẫm máu như dấu tích
cho lời xin vâng trọn vẹn vâng theo thánh ý Chúa. Và hôm nay, Chúa Giêsu muốn
các môn đệ cũng như chúng ta phải đi con đường này để lên trời. “Anh em hãy làm
chứng cho Thầy. Khởi từ Giêrusalem cho đến tận cùng thế giới”. Làm chứng không
chỉ bằng lời nói mà bằng cả cuộc sống theo gương Chúa Giêsu. Một cuộc sống luôn
tìm kiếm ý Chúa và thực thi trong cuộc sống hằng ngày. Một cuộc sống yêu thương
và phục vụ tha nhân để qua đó muôn dân sẽ ngợi ca Thiên Chúa. Một cuộc sống làm
chứng không nhất thiết phải đổ máu, nhưng quan yếu là phải thể hiện tình yêu
bằng những nghĩa cử cụ thể trong lời nói, trong việc làm: luôn bao dung, luôn
kính trọng lẫn nhau, luôn bác ái và sống công bình với nhau. Một cuộc đời làm
chứng không nhất thiết phải có một bản án để người đời khinh chê, ghét bỏ,
nhưng chỉ cần biết hy sinh từ bỏ ý riêng của mình trong từng giây, từng phút để
thánh ý Chúa luôn được thi hành trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.
Hôm
nay nhìn Chúa về trời, xin cho mỗi người chúng ta đang khi hướng lòng về trời
cao cũng biết chu toàn sứ vụ trần thế trong niềm hân hoan, ngõ hầu “Ra đi tay
ôm bó lúa đi gieo – Ngày trở về miệng reo vang câu hát mừng". Xin Chúa Giêsu
vinh thắng về trời giúp chúng ta luôn ước ao những sự trên trời và tìm kiếm
Nước Chúa trong cuộc sống hôm nay qua từng hành động, từng suy nghĩ, từng gặp
gỡ, từng hoàn cảnh của chúng ta cũng đều là một đáp trả tích cực của chúng ta
với lời mời gọi vào sự sống bất diệt của Chúa trên Trời. Ước gì trong từng bước
lữ hành về cõi phúc ấy, chúng ta đã có thể nếm được niềm vui và hạnh phúc đích
thực ngay trong cuộc sống này và trên Trời mai sau. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét