CẦU XIN ÂN HUỆ TỪ THIÊN CHÚA
Hơn một tháng đã trôi qua kể từ thời điểm tin tức về bệnh dịch
Corona được loan đi từ thành phố Vũ Hán. Cả thế giới vẫn còn bàng hoàng, thì đại
dịch ập đến một cách nhanh như vũ bão. Mọi người không trở tay phòng vệ kịp thời.
Trong chớp mắt, dịch bệnh đã lây lan khắp nơi và đã không còn là chuyện riêng của
người dân Vũ Hán. Tổ chức Y Tế Thế Giới đã phải thông báo tình trạng khẩn cấp tình
trạng bệnh dịch lang tràn toàn cầu. Virus Corona gây bệnh dịch viêm phổi cấp thì
vô hình, nhưng nỗi hoang mang lo sợ đã thành hình trong ánh mắt, trong tâm hồn và
trên gương mặt con người. Những xáo trộn đã hiển hiện trong nhịp sinh hoạt tâm
lý, thiêng liêng và đời sống xã hội của con người ở rất nhiều thành phố và quốc
gia trên khắp thế giới.
Trước tình hình đó, các Đức giám mục nhiều Giáo phận mời gọi
anh chị em hãy kiên trì cầu nguyện, tín thác vào Lòng thương xót Chúa, nhất là
hy sinh, hãm mình để cầu xin Thiên Chúa, Đấng có quyền năng chữa lành anh chị
em bị nhiễm bệnh, ban cho các nhà khoa học sớm tìm ra phương thuốc chữa trị dịch
bệnh này, cho các y bác sĩ tận tình chữa trị bệnh nhân, ban bình an và sự an ủi
cho các bệnh nhân và thân nhân của họ, nhất là cho nạn dại dịch sớm chất dứt.
Rõ ràng, hơn bao giờ hết trong thời gian dịch bệnh đang hoành hành, mọi người
chúng ta ai cũng kháo khát được Chúa ban cho mạnh khỏe, gìn giữ khỏi nhiễm bệnh
và cho lành bệnh mọi bệnh dịch kể cả thân xác và tâm hồn. Niềm khao khát đó
trong lúc này cũng giống như người nữ Samari, chúng ta đang khao khát một Dòng
Nước Hằng Sống mà Chúa Giêsu ban cho bà trong Tin Mừng hôm nay. Nước và Máu
cứu độ từ cạnh sườn chảy ra trên cây thập tự.
Nước là ân huệ, là quà tặng, là dấu
chỉ của Chúa ban. Thiên Chúa săn sóc dân Ngài qua hình ảnh ban nước cho dân và
đàn súc vật của họ. Nước nói lên ý nghĩa biểu chưng cho sự sống, nó còn ám chỉ
chúng ta phải hoàn toàn lệ thuộc vào Ngài về vật chất cũng như tinh thần. Không
được Ngài liên tục nâng đỡ, dân Chúa sẽ héo khô như cây cỏ thiếu nước dưới ánh
nắng mặt trời gay gắt như lưả đốt. Bài đọc 1, sách Xuất hành hôm nay đặt dân Do
thái vào giữa hoang địa khô cằn dưới chân núi Horeb. Họ phàn nàn vì thiếu nước.
Horeb có nghĩa là "Khô". Xét về phương diện tinh thần thì ở giai đoạn
này đúng là họ đang "khát" Thiên Chúa. Họ cần Ngài để đủ can đảm tiến
bước vào sa mạc, lang thang suốt 40 năm trong hoang địa.
Cuộc đời của mỗi người chúng ta cũng
có những giây phút đầy thử thách bệnh dịch như thế này. Chúng ta bắt buộc phải
"ra đi" vào những hành trình dài thăm thẳm về tinh thần cũng như vật
chất. Cụ thể cuộc sống đầy lo âu sợ hãi hay khó khăn hàng ngày, chúng ta cần
phải thay đổi liên tục để có thể thăng tiến: vừa tìm kiếm cơm áo gạo tiền vừa
sợ bệnh dịch lây nhiễm; sợ bệnh dịch nhưng không bỏ tính hư tật xấu ăn chơi đi
khắp tới phương thiên hạ; vừa lo sợ dịch bệnh vừa bỏ giữ lễ Chúa Nhật nếu có đi
cũng vì bổn phận sợ tội chứ tâm trí và niềm tin sao lãng và lung lây… Dẫu rằng đứng
trước muôn vàn khó khăn, bấp bênh và sợ hãi nhưng nhìn lại dân Israel, con
đường thoát khỏi nô lệ của họ muôn vàn khó khăn chồng chất nhưng nhờ đức tin
vào Thiên Chúa quyền năng, họ vững tin dấn bước, chấp nhận gian nan để vượt qua
khó khăn thử thách. Vì vậy, Thánh Phaolô đã nhắc nhớ chúng ta trong bài đọc 2:
"Anh em đã được công chính hóa nhờ đức tin". Ðối với người Do thái,
đức tin đó là của Abraham. Còn với các tín hữu là của phép rửa tội. Nó là khởi
đầu của đời sống mới, không phải do sức riêng mình, mà đến từ Thiên Chúa như Chúa
Giêsu tuyên bố trong Phúc Âm hôm nay: "Nếu chị biết nhận ra ân huệ Thiên
Chúa ban". Tất cả đều là ân sủng. Chúng ta chẳng thể ép buộc ân sủng xảy
đến cho mình, chúng ta cũng chẳng thể sản xuất ra nước trong hoang địa. Nhưng
chúng ta cần ân sủng để sống còn. Nước - hình ảnh nhắc nhớ về Thiên Chúa -
chúng ta đói khát, nhưng chẳng thể nào tự liệu được cho mình mà chỉ có Thiên
Chúa ban cho mà thôi. Như Chúa Giêsu nói: “Ai uống nước Tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa.
Và nước Tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống
đời đời".
Nhìn chung quanh thế giới chúng ta
đang sống thời bệnh dịch này hầu như thấy lo âu, sợ hãi cho nên trong tình hình
này, cơn khát cùng cực về tình người hiệp lòng một ý chống dịch và nhất là khát
quyền năng Thiên Chúa xoa dịu cơn đại dịch luôn là cần được thỏa khát mong chờ
của từng người. Xin hãy nhớ lại Thiên Chúa của Xuất hành: Bờ biển sậy và vua
quan Ai cập sau lưng! Ðột nhiên biển mở ra - Họ băng qua biển khô chân. Họ chết
đói khát trong sa mạc - Chúa ban Manna bởi trời và Chúa truyền lệnh cho Môsê
dùng gậy đập đá, và nước vọt ra. Chính Thiên Chúa chịu trách nhiệm trên dân
Ngài và Ngài đã ra tay cứu dân Ngài trong cơn hoạn nạn.
Hôm nay chúng ta vẫn kêu xin Chúa dủ
lòng thương chúng ta như dân tộc Israel xưa. Thánh Phaolô nói rằng chúng ta đã
được nên công chính nhờ đức tin. Thì chúng ta tin vào Thiên Chúa và chúng ta
cần ân huệ hằng sống của Ngài vì chưng ân huệ của Chúa vượt ngoài khả năng của
chúng ta. Thiên Chúa như người cha săn sóc con cái trên mỗi chặng đường khó
khăn để chúng ta được giải cứu với điều kiện chúng ta hãy tin tưởng vào quyền
năng của Thiên Chúa, hy sinh, hãm mình, sám hối, yêu thương xây đắp tình người
và đặc biệt cầu nguyện thật nhiều trong cơn dịch bệnh này. Đúng như Lời Chúa
trong bài đọc 2, Thánh Phaolô xác tín: “một khi đã được nên công chính nhờ đức tin,
chúng ta được bình an với Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta. Vì
chúng ta tin, nên Đức Giê-su đã mở lối cho chúng ta vào hưởng ân sủng của Thiên
Chúa, như chúng ta đang được hiện nay; chúng ta lại còn tự hào về niềm hy vọng
được hưởng vinh quang của Thiên Chúa. Nhưng không phải chỉ có thế; chúng ta còn
tự hào khi gặp gian truân, vì biết rằng: ai gặp gian truân thì quen chịu đựng;
ai quen chịu đựng, thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung
kiên, thì có quyền trông cậy. Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng,
vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người
ban cho chúng ta”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét