DÕI THEO BƯỚC CHÚA TRÊN MỌI NẼO
ĐƯỜNG ĐỂ ĐẾN VINH QUANG
Trong
truyền thống Thánh Kinh núi cao thường được xem như là nơi gặp gỡ giữa Thiên
Chúa và con người. Chẳng hạn, Môsê đã được kêu mời lên núi Sinai để gặp gỡ Thiên
Chúa và đón nhận lề luật cho Dân Chúa. Êlia đã ròng rã 40 đêm ngày lên núi
Horeb để gặp Chúa. Êlisê cũng lên núi Carmel để gặp Chúa. Và Chúa Giêsu cũng
khởi sự đời công khai bằng 40 đêm ngày chay tịnh trên núi cao, rồi trong ba năm
sứ vụ, Ngài vẫn thường lặng lẽ một mình lên núi để cầu nguyện cùng Cha Ngài.
Trong Tin Mừng hôm này, Chúa Giêsu đã đưa ba
môn đệ thân tín nhất lên núi Tabor để tỏ vinh quang của Ngài cho các ông. Từ
trên núi cao, qua thị kiến Chúa Giêsu biến hình, ông Phêrô, Giacôbê, Gioan đã thấy
thần tính và nhân tính của Đức Giêsu. Thần tình được biểu lộ nơi dung nhan của
Chúa Giêsu chói lọi như mặt trời, đầy vinh quang, quyền lực. Y phục trắng tinh
như ánh sáng: biểu tượng sự trong sáng, sự quang minh chính đại cực độ, hoàn
toàn không lầm lỗi, không khiếm khuyết. Còn nhân tính của Ngài được biểu lộ qua
việc sau khi Chúa biến hình các ông ngước mắt lên, không thấy ai nữa, chỉ còn
một mình Đức Giê-su mà thôi, con người bằng xương thịt đang ở bên các ông như
mọi ngày và nhân tính của Chúa Giêsu biểu lộ rõ nết khi khi thầy trò từ trên
núi xuống, Đức Giê-su nói về cuộc chịu nạn, chịu chết và ba ngày sống lại. Cho
nên, về thiên tính, Chúa Cha phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng
về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người! "Nghe vậy, các môn đệ kinh
hoàng, ngã sấp mặt xuống đất”. Còn nhân tính thì xảy ra sau khi
Phêrô tuyên xưng: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Lời tuyên xưng
này lại gắn liền với lời Chúa Giêsu loan báo cuộc Thương Khó của Ngài và kèm
theo lời mời gọi: “anh em hãy bỏ mình, vác thập giá đi theo Thầy” (Mt 16,24).
Vậy là đúng vào lúc các môn đệ đã nhận ra Chúa Giêsu là Đức Kitô, là Đấng Cứu
Thế, thì trước mắt các ông hình ảnh một Đấng Cứu Thế oai hùng lẫm liệt, để rồi
bắt đầu tan biến, để hiện ra một Đấng Cứu Thế đau khổ, bị đày đọa, bị khai trừ,
bị giết chết. Hình ảnh đó thật là khó hiểu đối với các môn đệ, vì lòng tin của
các ông còn mộc mạc, phàm tục. Cho nên, chẳng lạ gì, Phêrô đã lên tiếng khuyên
can Chúa Giêsu đừng đi theo con đường đau khổ đó làm gì. Nhưng thật không may
cho ông, vì Chúa Giêsu cứ khăng khăng một mực, lại còn quay sang mắng ông:
“Satan, cút đi!”.
Chúa
hiển dung sáng láng hôm nay vào những ngày trong Mùa Chay nhằm muốn đưa chúng
ta lên núi, hé mở cho chúng ta chiêm ngưỡng một chút vinh quang phục sinh của
Chúa Giêsu, để chúng ta thêm tin tưởng vào Ngài, để chúng ta có những giây phút
nghỉ ngơi lấy sức trước khi xuống núi, trở về với cuộc sống bình thản trên các
nẻo đường phẳng lặng hay đầy sóng gió đưa đến núi Can-vê. Chúng ta cần được
Chúa đến gần, đưa tay đón nhận người, rước Ngài vào trong cuộc đời chúng ta để Ngài
thức tỉnh chúng ta giúp chúng ta biết chuẩn bị sẵn sàng đón nhận mà vui sống
với mọi gian nan đau khổ trên đường đời rồi sẽ đến đỉnh vinh quang chiến thắng
tất cả như Thánh Phaolô xác quyết: “Đây là lời đáng tin cậy: Nếu
ta cùng chết với Người, ta sẽ cùng sống với Người. Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta
sẽ cùng hiển trị với Người” (2Tm 2,11-12). Còn Đức
Thánh Cha Phanxicô nói: “Chúa Giêsu Kitô đã yêu thương chúng ta cho đến chết
trên Thập Giá sẽ luôn ở bên chúng ta. Ngài luôn ân cần nói với chúng ta: Hãy
can đảm lên! Các con không vác Thánh Giá một mình, Ta mang nó với các con. Ta
đã vượt qua cái chết để mang đến cho các con sự sống của tin yêu hy vọng” (ĐGH
Phanxicô). Vì vậy, niềm tự hào của chúng
ta là Thánh Giá Chúa tôi. Niềm tự hào của
chúng ta là vác Thánh Giá đi lên mỗi ngày trong hy vọng niềm tin sáng tươi, không
hoang mang lo âu nhưng vui mừng hiên ngang tiến lên vì đường thập tự giá là
đường vinh phúc. Qua bao nhiêu thương đau, tình yêu Chúa là lẽ sống chúng ta đi
không có gì sợ lo đắn đo vì có Chúa bước đi cùng chúng ta.
Con
đường Thương Khó của Chúa khởi đầu từ khi Ngài xuống núi, Ngài đã chọn và đã đi
đến đồi Canvê và đến đỉnh vinh quang. Rồi đây, Ngài cũng sẽ biến hình “không
còn hình tượng người ta nữa”, để dạy chúng ta biết phải đi qua con đường thập
giá mới đến vinh quang khải hoàn sống lại. Trong ngôn ngữ La-tinh, người ta
chơi chữ: “Per crucem ad lucem”, nghĩa là “qua thập giá đến ánh sáng”. Qua Thứ
Sáu Tử Nạn mới đến Chúa Nhật Phục Sinh. Đường thánh giá không dừng lại ở nấm
mồ, nhưng mở ra trong niềm vui tưng bừng của ngày Chúa sống lại.
Trong
cuộc hành trình đức tin của chúng ta, cũng có những giây phút chúng ta được đưa
lên núi cao để gặp Chúa, núi cao của Thánh lễ, núi cao của những giờ phút dành
cho việc cầu nguyện. Nhưng chúng ta không lên núi để ở đó mãi, mà là để trở lại
với cuộc đời với muôn thử thách, đắng cay, với những gặp gỡ từng ngày. Chấp
nhận cuộc sống với tinh thần lạc quan, chấp nhận chiến đấu mà không buông xuôi
bỏ cuộc, sống như thể là tiếp tục con đường Chúa Giêsu đã đi qua. Chấp nhận
những người anh em chúng ta gặp gỡ trên đường đi, chấp nhận những khác biệt,
những bất toàn của người anh em cùng đồng hành, sống như thể là dõi bước theo
đường Chúa đã đi qua.
Xin
ánh sáng Dung Nhan của Chúa Giêsu Kitô luôn dẫn bước chúng ta trên đường đời,
để chúng ta biết đón nhận và sống trọn từng phút giây cuộc sống. Xin ánh sáng Dung
Nhan của Chúa Giêsu Kitô chiếu dọi và hướng dẫn cuộc hành trình đức tin của
chúng ta được tiếp tục dõi bước theo dấu chân của Ngài trên mọi nẻo đường dù có
bình yên hay gian nan thử thách đau khổ để dành lấy vinh quang chiến thắng tội
tội, đạt đến sự thánh thiện, bình an và hạnh phúc trong cuộc sống hôm nay và
mãi mãi. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét