XÓA BỎ
ĐỊNH KIẾN
Trong cuộc sống, chúng ta thường coi thường
nhau bởi thái độ định kiến. Vì có thái độ định kiến này, mà chúng ta không phám
phá điều mới mẻ tốt đẹp và tích cực của nhau. Vì thái độ định kiến này, chúng
ta coi thường người khác, quen quá biết rõ nhau quá mà, chẳng xa lạ gì cho nên
dể dàng vui mừng trước thất bại của người khác, khó chịu khi người khác thành
công. Vì vậy, chẳng lạ gì, bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy một trong rất
nhiều những bằng chứng tố giác định kiến hẹp hòi, bất nhân này. Cụ thể, người
Do thái, đúng hơn, những người lãnh đạo tôn giáo và chính quyền Do thái luôn
luôn có sẵn một định kiến không hay về Chúa Giêsu. Từ đó họ luôn một cái nhìn,
một lối nghĩ, một não trạng đi từ thù ghét đến chống đối, và sau cùng là kết án
Chúa Giêsu, và những ai có liên quan với Người, bất chấp tất cả mọi người, dù
đó là ai, có lời nói hay, hành vi tốt, điều có lợi cho sự sống, họ cũng cho là
quân tội lỗi... Chẳng hạn, một người bị khiếm thị từ khi mới sinh, được Chúa
Giêsu chữa cho sáng mắt, lại bị đuổi ra khỏi hội đường vì lý do: "Mày sinh
ra trong tội". Thực ra anh ta chẳng làm gì nên tội vì anh khiếm thị bẩm
sinh chứ anh có tội gì, và hôm nay anh được Chúa chữa lành vậy anh chỉ là người
được chữa lành bệnh trong ngày Sabat, ngày lễ nghỉ của người Do thái. Thế mà
Chúa Giêsu và anh bị kết tội vi phạm ngày lễ nghỉ.
Ngay
từ lúc lọt lòng mẹ, anh khiếm thị đã phải chịu cảnh tối tăm, chắc chắn đã làm
cho cha mẹ anh rất đau buồn. Lớn lên ý thức thân phận khiếm khuyết của mình,
chắc anh cũng mặc cảm, và ước mơ được nhìn thấy. Lẽ ra dấu lạ được sáng mắt ấy,
phải là một tin mừng, một niềm vui trọng đại cho tất cả những ai biết anh,
những ai đã từng thấy anh phải đi lang thang khắp đó đây ... Lẽ ra dấu lạ sáng
mắt kỳ diệu ấy phải được mọi người ca tụng và truyền cho nhau như một huyền
nhiệm mà người bình thường không ai làm được nỗi. Bằng chứng là từ thuở anh mới
sinh cho đến bây giờ, chưa có ai, dù một mảy may, có thể giúp anh thấy được,
dẫu chỉ là một cái nháy mắt. Lẽ ra sau dấu lạ được sáng mắt này, anh phải được
mọi người chúc mừng mới đúng. Nhưng hoàn toàn ngược lại, dấu lạ mà mọi người
thời đó không ai dám nghĩ tới, lại bị coi là một hành động tội lỗi, kết quả
được sáng mắt lại bị coi là kết quả của tội. Còn Đấng đã chữa anh khỏi khiếm
thị, Đức Giêsu, hơn cả những thầy thuốc lúc bấy giờ (đã không chữa được cho
anh), lại bị coi là một kẻ tội lỗi. Họ còn nói Chúa Giêsu thế này: "Người
đó không phải bởi Thiên Chúa. Chúng ta biết người đó là một kẻ tội lỗi".
Đáng
thương cho những người Do thái thời Chúa Giêsu. Thay vì Chúa Giêsu trở nên chốn
nương tựa cho niềm tin của họ vào Thiên Chúa, nhưng bởi đã nuôi sẵn trong tim,
trong óc mình một định kiến ganh tỵ, thù ghét và chống đối, một định kiến ảo
tưởng chỉ có bản thân mình mới có quyền vượt lên trên người khác, đã làm cho họ
hoàn toàn đui mù nhân cách, lương tâm và con tim. Cái mù đôi mắt, dù là một nỗi
bất hạnh, nhưng không đáng sợ bằng cái mù tâm hồn. Đui mù tâm hồn làm cho người
ta chỉ biết dừng lại trên chính mình và loại trừ người khác, đưa người ta đến
chỗ kết án mà quên kiểm tra mình, làm cho mình không nhìn thấy gì hết mà chỉ
sống ảo tưởng: Mình là trên, là tốt nhất, thiện nhất và vô tội còn mọi người
xung quanh không làm được gì, chẳng tốt gì mà có tốt chỉ là một việc nào đó, còn
toàn là tội thôi…
Nhưng
cũng đáng thương và đáng sợ vô cùng cho tất cả chúng ta, chúng ta cũng có sẵn
một định kiến nào đó không hay cho anh chị em mình: Một người đã từng vướng vào
tội ăn trộm, suốt đời anh ta chỉ là một tên ăn trộm dù đã thi hành án xong hoàn
lương, một cô gái lỡ lầm ngã vào con đường buôn son, bán phấn, suốt đời cô trở
thành nạn nhân của những lời dè pha không dứt dù đã cải tạo tốt; một người vừa
ra khỏi tù, gõ hết cửa nghề nghiệp này, đến cửa nghề nghiệp khác, không ai dám
đón nhận; một người lỡ mắc bệnh dịch COVID 19 thay vì được thông cảm, chúng ta
nhìn người ấy bằng ánh mắt khi dễ… Bởi đó, thay vì anh chị em của ta có thể nên
tốt thì do định kiến của mọi người, đẩy họ rơi vào những hoàn cảnh còn bi đát
hơn.
Chúa
Giêsu không bao giờ có sẵn một định kiến như thế. Chúa sẵn sàng quên hết lỗi của
chị phụ nữ có sáu đời chồng mà Người gặp bên bờ giếng Giacop, và cũng y như thế
đối với người phụ nữ ngoại tình bị bắt quả tang. Giọt nước mắt sám hối của cô
Maria đổ trên chân Chúa Giêsu, đã làm cho Chúa ngay lập tức không còn nhớ đến
tội của cô. Mãi mãi không ai nghe thấy Chúa nhắc tới sự tranh giành quyền lực
của hai anh em Giacôbê và Gioan. Chúa cũng không bao giờ truất quyền làm giáo
hoàng của Phêrô, vì nông nổi mà chối Thầy đến ba lần chỉ trong vài tiếng đồng
hồ. Chúa cũng không bao giờ mở lời trách móc Giuda nặng nề: "Mày sinh ra
trong tội", như người Do thái lên án anh khiếm thị hôm nay, dẫu Chúa Giêsu
có quyền làm điều đó, vì Chúa là Chúa và Giuda phạm tội tày trời: đan tâm bán
đứng Thầy mình. Trên thập giá, Chúa Giêsu đã cầu nguyện cho những kẻ nhẫn tâm
giết mình: "Xin Cha tha cho họ...". Và hôm nay, Chúa cũng không bao
giờ có sẵn một định kiến hẹp hòi nào đối với chính chúng ta dù có bao nhiêu lần
đi xưng tội, là bấy nhiêu lần Chúa quên tội ta, quên tất! còn chúng ta thì cứ
tái phạm...
Mùa
chay là mùa ăn năn sám hối. Hãy bắt đầu ăn năn sám hối bằng sự nhìn nhận và tin
tưởng anh chị em quanh mình. Hãy gở bỏ cái mặt nạ xấu xa vô hình mà ta đã dán
lên cuộc đời của một ai đó. Hãy xóa đi những định kiến xấu trong lòng ta để mỗi
ngày trở nên giống Chúa Giêsu hơn. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét