ĐỢI CHỜ TRONG TỈNH THỨC
Lời Chúa: Is 2,1-5; Rm 13,11-14; Mt 24,37-44
Ai
trong chúng ta cũng đều đã từng kinh qua kinh nghiệm về sự chờ đợi mang tâm
trạng khác nhau. Chẳng hạn, đợi chờ trong hy vọng vui mừng như chờ đón một
người thân hay một nhân vật nỗi tiếng, trẻ em đợi chờ mẹ cha đi làm hay đi chợ
về, cha mẹ đợi chờ con đi học hay đi làm xa về, ông bà đợi chờ con cháu về giỗ
chạp ngày tết, giới trẻ đợi chờ ngày lễ tết về với gia đình, được đi du lịch, hay
là đôi tình nhân chờ đợi phút giây hẹn họ hay ngày thành hôn và nữa các ứng
sinh đi tu chờ ngày khấn dòng, chịu chức... Rồi có sự chờ đợi trong lo âu bồn
chồn xao xuyến: học sinh sinh viên chờ điểm thi, chồng chờ vợ sinh, người thân
chờ bệnh nhân đang cấp cứu, vợ chờ chồng đi lính chiến trường về, người bệnh
chờ giờ lên bàn mổ, chờ người thân mình ra tòa kết án hay chờ một quyết định gì
đó trong công việc làm ăn… Rồi cũng có những chờ đợi trong tuyệt vọng: chờ chở
xác người thân yêu về, chờ ngày chết khi bác sĩ bó tay, chờ nhận quyết định kết
án tử hình hay chung thân, chờ nhận quyết định công ty phá sản mình chẳng nhận
được đồng lương nào…
Hôm nay chúng ta bước
vào năm phụng vụ mới với Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng. Mùa vọng là mùa chờ đợi, điều này ai cũng biết.
Nhưng chờ đợi ai, chờ đợi những gì và mong đợi như thế nào? Mùa Vọng không chỉ nhằm việc dọn đường mừng
lễ Giáng Sinh, nhưng Mùa vọng còn khơi lại niềm tin về việc chờ ngày
Chúa sẽ trở lại trong vinh quang cho nên tất cả cuộc đời của chúng ta là một Mùa Vọng,
trông đợi ngày Chúa lại đến cứu độ chúng ta.
Đời
sống Kitô hữu chúng ta là cuộc đợi chờ, không chờ trong lo âu, xao xuyến, sợ
hãi hay tuyệt vọng. Nhưng, chúng ta chờ đợi một ‘Con người’. Con người đó là
chính Đức Giêsu, Thiên Chúa làm người và cũng là Đấng Cứu thế. Ngài đã đến trần
gian cách đây hơn 2000 năm trong thân xác con người và Ngài tiếp tục đến trong
từng biến cố của cuộc sống đời thường chúng ta trong thân xác Phục sinh. Đồng
thời Ngài sẽ trở lại trong ngày tận thế để phán xét vũ trụ này, khóa sổ trời cũ
đất cũ và khai mở một trời mới và đất mới trong ngày tận thế. Cho nên, sự chờ
đợi chúng ta có Chủ nhân là Chúa Giêsu, có chủ đích là trời mới đất mới, xác
loài người sẽ sống lại nên chúng ta chờ đợi trong hy vọng và mừng vui, trong
tin yêu và phó thác, trong bình an và tin tưởng chắc chắn. Vì vậy,
mỗi khi cử hành Thánh lễ, Giáo hội khơi dậy cảm thức đức tin và thắp lên
niềm hy vọng chờ đợi chắc chắn ấy khi chúng ta tuyên xưng: “Lạy Chúa, chúng con loan truyền Chúa chịu
chết và tuyên xưng Chúa sống lại cho tới khi Chúa đến”. Vì thế, Đức Kitô là
đối tượng của đức tin, cũng là điểm quy chiếu của đức cậy giúp chúng ta canh
tân mỗi ngày niềm hy vọng chờ đợi trên con đường tiến về Nước Trời như chúng ta
vẫn hằng ngày cầu xin Chúa ban bình an trong mọi Thánh lễ, gìn giữ chúng ta
khỏi vương tội lỗi, được an toàn giữa những biến loạn, đang khi mong đợi niềm
hy vọng hồng phúc, và ngày trở lại của Chúa Giêsu Kitô Đấng Cứu độ chúng ta.
Vậy, trong suốt mùa vọng, Giáo hội mượn lời kết trong sách Khải Huyền để dạy
chúng ta thưa lên với Chúa tâm tình cầu nguyện: “Maranatha, lạy Chúa Giêsu xin
hãy đến”.
Chúng
ta chờ đợi Chúa đến nhưng Chúa đến ngày nào, giờ nào chúng ta không biết và cả
Chúa Giêsu cũng không biết vì chưng Chúa Giêsu đã nói: “Còn về ngày và giờ đó
thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay cả người Con cũng
không; chỉ một mình Chúa Cha biết mà thôi” (Mt 24,36). Cho nên, Chúa Giêsu hôm
nay nhắc nhở chúng ta: “Anh em hãy canh thức vì anh em không biết ngày nào Chúa
của anh em sẽ đến”. Đồng thời Chúa cũng khuyến mời chúng ta đừng ngủ mê trên
chè chén say sưa hay những lo toan trần thế, giống như dân chúng thời Noe năm
xưa. Còn Lời Chúa trong bài đọc 2, Thánh Phaolô cũng nhắc chúng ta phải ‘thức
dậy’, đừng ngủ mê trên những việc làm đen tối, vì ngày cứu độ đang gần tới.
Chúa đến để đem ơn cứu độ cho trần gian nhờ cái chết của Chúa Giêsu trên thập
giá. Nhưng hồng ân cứu độ chỉ thực sự hoàn tất khi Chúa đến lần thứ hai, khai
mở trời mới đất mới và thiết lập vương quốc vinh hiển của Ngài. Vì vậy không
chỉ trong mùa vọng kéo dài bốn tuần lễ, nhưng trong suốt cả mùa vọng lớn là
trọn cuộc hành trình lữ thứ trần thế, chúng ta luôn phải sống với thái độ thức
tỉnh và sẵn sàng, vui mừng và hy vọng Ngài sẽ đến đón chúng ta lên trời về với
Chúa Cha.
Hôm
nay chúng bước vào năm Phụng vụ mới, năm mà theo Thư Chung của Hội Đồng giám
mục Việt Nam mời gọi toàn thể dân Chúa sống chương trình mục vụ: “Đồng hành với người trẻ hướng tới sự
trưởng thành toàn diện”, cũng có nghĩa rằng giúp mọi người tỉnh thức để con
người luôn thánh và thiện, giống hình ảnh Thiên Chúa. Vậy để đợi chờ trong tỉnh
thức đón Chúa đến, mọi người chúng ta đặc biệt là các bạn trẻ (Thư Chung đề
nghị): (1) Về thể lý: hãy rèn luyện thân thể khỏe mạnh, giữ kỷ luật đối với chính
bản thân, phòng ngừa các đam mê nguy hại như rượu, bia, ma túy, cờ bạc, nghiện game. (2)Về Tâm lý: chúng ta hãy tập luyện sống các đức tính khôn ngoan, dũng cảm, tiết độ, đặc biệt tính trung thực, ý thức công bằng, lương tâm
ngay thẳng, tinh thần trách nhiệm; tham gia sinh hoạt cộng đồng, nhờ đó sống
chung và làm việc chung với tinh thần liên đới, quảng đại, vị tha và tương quan hài hòa với hết mọi người. (3) về Tâm linh: chúng ta hãy năng đến gặp gỡ và
củng cố tình bạn với Chúa Kitô, Đấng đang sống, nhờ cầu nguyện với Lời Chúa,
tôn thờ Thánh Thể, tham dự phụng vụ các Bí Tích cách tích cực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét