Thưa cha, xin Cha giải thich cho
con thắc mắc nầy. Làm sao phân biệt giữa ĐỨC TIN và NIỀM TIN? Trong ba
nhân đức ba nhân đức tin, đức cậy, đức mến... nhân đức nào quan trọng nhất?
Con thân mến,
Thứ nhất, niềm tin tôn giáo là gì? Từ Điển Wikipedia tiếng Việt cho rằng
-
Niềm tin tôn giáo là một dạng nhận thức đặc biệt, dựa trên trực giác, tạo cho
con người một niềm tin có tính thiêng
liêng, giúp người ta có thể nhận thức được những sự vật mà người thường
không thấy được, cho ta một sức mạnh đặc biệt mang tính “thăng hoa” để tác động
đến cuộc sống trần tục.
- Niềm tin tôn giáo là một niềm tin có thật và chắc chắn, là niềm tin mang tính chủ quan, không cần
lý giải một cách khoa học. Đó là điều kiện để con người đến với tôn giáo. Không
có niềm tin này con người không thể đến được với đạo. Để có được niềm tin đó, người theo đạo cần phải
có một sự hiểu biết nhất định về giáo lý, tuân thủ những hành vi, phép tắc tôn
giáo... theo cách của mình.
- Niềm tin tôn giáo có tính
thiêng còn thể hiện ở những vật thể, những lời thề, những sự kiêng cữ nào đó...
thậm chí còn gắn với những con người cụ thể. Ví dụ: người ta thường nói “Thần
cây đa, Ma cây gạo...”, một số người được coi là thánh nhân và trở thành đối
tượng được thờ cúng: Trần Hưng Đạo được coi là Đức Thánh Trần...
Thứ hai, Đức tin là gì? Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo dạy rằng Ðức tin là một hành vi cá nhân: là lời đáp lại cách tự nguyện của con người
trước lời mời gọi của Thiên Chúa, Ðấng tự mặc khải. Nhưng đức tin không
phải là một hành vi đơn độc…. Người
tin nhận được đức tin từ những kẻ khác và phải thông truyền đức tin đó cho
những người khác. Tình yêu của chúng ta đối với Chúa Giêsu và với tha nhân,
thúc giục chúng ta nói về đức tin của chúng ta cho những người khác. Mỗi người
tin là như một mắt xích trong xâu chuỗi rộng lớn các kẻ tin. Tôi không thể tin
nếu không được nâng đỡ bằng đức tin của những người khác, và bằng đức tin của
tôi, tôi góp phần vào việc nâng đỡ đức tin của những người khác (GLCG 166). Vậy
đức tin vừa là của cá nhân mà cũng là
của cộng đồng Hội Thánh. Hội Thánh truyền lại đức tin cho chúng ta từ các
Tông Đồ. Chúng ta nhận được đức tin qua
bí tích Rửa Tội. Khi Rửa Tội chúng ta cùng với Đức Kitô chết cho tội lỗi,
để cùng được sống lại với Người trong một đời sống mới (x. Rm 6,4-8). Chúng ta cũng phải
trưởng thành trong đức tin bằng cách học về đức tin và sống đức tin. Sống đức
tin có nghĩa là “để cho mình được uốn nắn bởi ân sủng có sức biến đổi.”
Nhờ sống đức tin, chúng ta được biến đổi nên giống Đức Kitô. Một khi đã
có đức tin thì chúng ta cũng có nhiệm vụ thông truyền nó cho người khác, để họ
cũng được hiệp thông với chúng ta và với Thiên Chúa Ba Ngôi. Nhiệm vụ này chính
là truyền giáo.
Như thế, con người có niềm tin sau khi hiểu biết đạo và đồng ý tin. Còn Đức tin không phải là sự đồng ý với một
số ý niệm rõ rệt, mà là một sự gặp gỡ giữa bản thân mình với Thiên Chúa, tức là
sự tỏ mình về phía Thiên Chúa và sự gắn bó với Ngài về phía con người. Nói rõ
hơn, đức tin là cuộc gặp gỡ giữa cá nhân với Thiên Chúa đồng thời cá nhân đó
ưng thuận và tin nhận chân lý Thiên Chúa mạc khải qua Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên
Chúa làm người.
Trong ba nhân đức ba nhân đức
tin, đức cậy, đức mến... nhân đức nào quan trọng nhất? Mời con đọc đoạn Lời
Chúa này sẽ thấy câu trả lời: “Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của
các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la
phèng phèng, chũm choẹ xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được
biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến
chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi
có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu
đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi. Đức mến thì nhẫn nhục,
hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính,
không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự
gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng
tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không bao giờ mất được. Ơn
nói tiên tri ư? Cũng chỉ nhất thời. Nói các tiếng lạ chăng? Có ngày sẽ hết. Ơn
hiểu biết ư? Rồi cũng chẳng còn. Vì chưng sự hiểu biết thì có ngần, ơn nói tiên
tri cũng có hạn. Khi cái hoàn hảo tới, thì cái có ngần có hạn sẽ biến đi. Cũng
như khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ con,
suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những
gì là trẻ con. Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ
được mặt giáp mặt. Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được
biết hết, như Thiên Chúa biết tôi. Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là
đức mến” (1Cr 13,1-13)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét