Trang

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

CANH THỨC GIÁNG SINH 2010



Chủ Đề: 
“NHẬP THỂ - MẦU NHIỆM HIỆP THÔNG
 VÀ YÊU THƯƠNG”


v    Dấu Thánh giá
v    Hát Kinh Chúa Thánh Thần

Tổng dẫn (Ông Trưởng Ban Đại Diện)
Khi trần thế chìm sâu trong đêm tối.
Khi con người mê đắm trong tội lỗi,
Một màn đen của chết chóc điêu tàn.
Bỗng hào quang xuất hiện toả rạng ngời.
Đức Giêsu Con Vua Trời Giáng Thế,
Đem yêu thương dâng tràn trên muôn lối.
Là Tấm Bánh cho người đời đổi mới,
Vui hưởng niềm hạnh phúc quá tuyệt vời.
Kính thưa cộng đoàn,
Đêm nay, chúng ta cùng nhau sống lại Mầu nhiệm Nhập Thể, tuy đã qua đi trong thời gian, nhưng dấu ấn vẫn lưu lại đến ngàn đời. Và ngày nay, chúng ta cũng đang được hưởng tròn đầy hồng phúc đó. Vâng, Đức Kitô hôm qua hôm nay và mãi mãi vẫn là một. Ngài đã đến, đang đến và sẽ ở lại mãi với chúng ta cho đến ngày tận thế như lời Ngài đã nói. Ngài đi vào trong máu thịt của chúng ta, chấp nhận trở nên một với chúng ta, để cải biến, đổi mới và giúp chúng ta sống xứng đáng là con Thiên Chúa.

Vì thế, ước mong sao khi tham dự giờ canh thức này, mỗi người chúng ta ý  thức và cảm nhận đầy đủ ý nghĩa của tình thương mà Thiên Chúa đã, đang và còn tiếp tục tuôn đổ trên nhân loại, đăc biệt trên mỗi người con cái Chúa trong giáo xứ chúng ta. Đức Giêsu vẫn hiện diện một cách sống động qua việc cử hành phụng vụ các bí tích mỗi ngày. Ngài cùng sống, cùng ở với chúng ta trong những người anh chị em xung quanh nơi môi trường chúng ta đang sống. Ước mong trái tim của mỗi người cũng biết mở rộng, đón nhận hết mọi người, quan tâm và sẵn sàng trao ban, chia sẻ những gì mình đang có cho tất cả anh chị em đồng loại, để ý nghĩa của tình yêu thương đêm nay rạng ngời mãi đồng thời tuôn chảy nguồn ơn cứu độ cho những ai chưa cùng một niềm tin, chưa nhận biết Đức Kitô Ngôi Hai Thiên Chúa.
Anh chị em thân mến, hòa cùng nhịp sống đức tin của Giáo Hội việt nam trong năm thánh, chúng ta bước vào giờ canh thức với chủ đề “NHẬP THỂ - MẦU NHIỆM HIỆP THÔNG và YÊU THƯƠNG”. Với những tâm tình đó, kính mời cộng đoàn cùng bước vào hành trình Mầu Nhiệm Tình Thương đã được mạc khải trong lịch sử.

 
CANH THỨC
1. TẠO DỰNG - CAIN  VÀ ABEN
Dẫn : (nhạc nhẹ) Lúc khởi đầu Thiên Chúa sáng  tạo trời đất, đất còn trống rỗng, chưa có hình dạng, bóng tối bao trùm vực thẳm. Thiên Chúa dùng Lời  quyền năng mà tạo nên mọi loài mọi vật. Thiên Chúa tạo dựng trời và đất, ánh sáng và bóng tối, sông ngòi và biển cả ...Tiếp đến Ngài tạo dựng muôn loài cầm thú để tô điểm cho vũ trụ, và Người thấy mọi loài Người dựng nên đều tốt đẹp nên Thiên Chúa chúc phúc cho chúng: “Hãy sinh sôi nảy nở cho đầy tràn măt đất”. Thiên Chúa lại phán: “Ta hãy làm ra con người giống hình ảnh Ta”. Thiên Chúa tạo dựng con người có nam có nữ. Người đặt con người vào vườn địa đàng. Thiên Chúa cho họ được hưởng niềm hạnh phúc viên mãn, được làm chủ mọi loài Người đã dựng nên và được tham dự vào sự sống thần linh của Người. Nhưng hạnh phúc ấy không được bền lâu, đã vụt tắt khi con người khước từ tình yêu của Thiên Chúa vì bất tuân lệnh Ngài. Do tội lỗi đã tràn vào gia đình nhân loại đầu tiên này, nó biến tình yêu thành sự nghi ngờ, chối bỏ và ghen tương, vì vậy, câu chuyện Ca-in giết em mình là A-ben chính là cái hậu qủa đầu tiên của sự từ chối Tình Yêu Thiên Chúa, và không vâng lời Thiên Chúa.
(A-ben vác con chiên lên vai đi vào)
A-ben :  Anh Cain đã hứa với mình là chiều nay sẽ tới để dâng tiến lễ vật lên Đức Chúa mà sao bây giờ anh vẫn chưa về? Thôi, một mình ta dâng Ngài kẻo trễ.
     (Đem đặt chiên lên tế đàn phủ phục thờ lạy đoạn ngước mắt cầu nguyện. Đức Chúa chấp nhận – la đốt cháy lễ vật)
Ca-in : (Tay bưng rổ trái cây bước vào) Em đã dâng lễ xong rồi ư, sao không đợi anh ?
Abel :         Dạ xong rồi. Mà sao anh đến muộn thế?
Ca-in :  Đến muộn à ! Ồ....ồ (cười lạt) thì anh phải chọn quả tốt để mà dâng chứ!
            (Ca-in vừa nói vừa bưng rổ trái cây đặt trên lễ đàn bên cạnh rồi dõng dạc lên tiếng). Hỡi Đức Chúa, đất tôi trồng chỉ toàn sỏi đá, tôi đổ mồ hôi cày sâu cuốc bẫm. Tôi có tội gì mà Ngài nỡ đày đọa tôi.
A-ben :  Anh Cain! Sao anh lại nói phạm thượng với Thiên Chúa, Đấng Chí Tôn.
Ca-in : Mày im đi ! Để mặc tao, mày thấy chưa ? Thiên Chúa đã khước từ lễ tao dâng. A! Tao hiểu rồi ha....ha.... Thiên Chúa thích mỡ béo, còn trái cây thì chê chối chẳng thèm.
Ab-en : Anh Ca-in, em xin anh nghĩ lại, đừng có lộng ngôn mà xúc phạm đến Ngài. Ngài không phải chê lễ dâng của anh đâu. Nhưng tại anh...tại anh chưa đủ lòng thành.
Ca-in : (Bỗng chụp áo A-ben) Câm miệng đi, đồ cứng đầu, đứa dạy đời đần độn. Tao sẽ giết mày (Ca-in dùng dao giết A-ben gục ngã).
Đức Chúa :          Ca-in ! Ca-in ! em ngươi đâu ?
Cain :     Tôi.....tôi không biết. Tôi không phải là người canh giữ nó.
Đức Chúa :          Ngươi đã làm gì ? Tiếng máu của em ngươi đang kêu tới Ta.
Ca-in :    (chợt lùi lại sợ hãi) Tôi....tôi không biết.
Đức Chúa :          Chính tay ngươi đã vấy máu A-ben. Từ đây, đất đai chẳng còn cho ngươi sức lực, ngươi hãy đi khỏi đất đai màu mỡ mà Ta đã ban và ngươi hãy tránh khỏi nhan Ta.
(Ca-in bế xác em đi qua đi lại rồi vào theo nhạc nền nhẹ buồn)
2. LỜI HỨA BAN ĐẤNG CỨU THẾ
Dẫn : Vì yêu thương nhân loại, Thiên Chúa không muốn để cho con người phải mãi mãi hư mất trong tội lỗi. Nên sau khi tuyên án phạt, Thiên Chúa đã hứa ban Đấng Cứu Thế cho trần để giao hòa mọi tranh chấp, hàn gắn mọi đổ vỡ và xây dựng tình huynh đệ giữa người với người. Vì vậy, để nhân loại nhận ra tình thương vô biên của Thiên Chúa, Ngài tiếp tục chọn gọi Áp-ra-ham, và cũng từ tổ phụ Áp-ra-ham Thiên Chúa đã cho phát sinh một dân tộc vĩ đại là dân Ít-ra-en.  
2.1  Cảnh 1:  CHÚA GỌI ÁP-RA-HAM
(Màn mở, Áp-ra-ham đang cầm gậy, đứng quan sát đàn súc vật, bỗng có ánh sáng loá từ trời, Áp-ra-ham giật mình hoảng sợ, lùi lại vài bước và sụp quỳ xuống, dần dần ngước đầu lên nhìn về phía ánh sáng chói).
Tiếng Chúa: Áp-ra-ham! Áp-ra-ham!
Áp-ra-ham: Dạ, dạ, …, tôi đây!
Tiếng Chúa: Áp-ra-ham hãy nghe đây, hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi. Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn, Ta sẽ chúc phúc cho ngươi, Ta sẽ cho tên tuổi ngươi được lừng lẫy và ngươi sẽ là một mối chúc lành. Ta sẽ chúc phúc cho ngươi; ai nhục mạ ngươi, Ta sẽ nguyền rủa. Nhờ ngươi, mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc!
Áp-ra-ham: (Vẻ bất ngờ, ngơ ngác, bàng hoàng; ánh sáng lịm dần) – Vâng, tôi xin nghe, lạy Chúa! (Áp-ra-ham hấp tấp đứng dậy và vội vã lùa súc vật đi vào, ánh sáng mờ dần rồi tắt lịm)
 (Nhạc êm, - đèn bật sáng – Áp-ra-ham, bà Sara, ông Lot mấy giai nhân hồ hởi đi ra vẻ rất vui và háo hức. Cả nhà cùng đứng lại vẻ ngắm nhìn vùng đất, bỗng có tiếng gọi từ trời).
Tiếng Chúa: Áp-ra-ham, ngươi hãy coi, đây là phần đất mà Ta sẽ ban cho dòng dõi ngươi. Trên phần đất này, Ta sẽ là khiên thuẫn đỡ cho ngươi và dòng dõi ngươi.
Áp-ra-ham: (Hấp tấp quỳ xuống, ngước mắt lên trời, cả nhà quỳ cúi đầu)– Lạy Thiên Chúa là Chúa thượng, con đây không có con cái? Chẳng lẽ kẻ gia nhân lại là người thừa tự của con, là dòng dõi của con hay sao?
Tiếng Chúa: Không, kẻ đó không là người thừa kế mà là người do chính ngươi sinh ra mới là thừa kế của ngươi. Ngươi hãy nhìn lên trời mà xem, ngươi có đếm nổi hết số sao đó không, rồi đây, dòng dõi ngươi sẽ đông như sao trên trời, như cát bãi biển, sẽ sở hữu phần đất này làm gia nghiệp. Trên phần đất này, Ta sẽ làm cho ngươi thành cha của nhiều dân tộc, Ta sẽ gọi ngươi là Áp-ra-ham vì ngươi sẽ là cha của nhiều dân tộc. Hãy nghe đây, Ta là Thiên Chúa toàn năng, ngươi hãy bước đi trước mặt ta và hãy sống hoàn hảo. Ta sẽ đặt giao ước giữa Ta với ngươi, và  ngươi hãy tuân giữ giao ước của ta.
Áp-ra-ham: (Cúi sấp mình xuống, mọi người cùng làm theo) – Lạy Thiên Chúa toàn năng, con tin và cảm tạ ơn Người! (Mọi người ngẩng lên, đưa hai tay lên cao, ngước mặt lên trời - tắt đèn).
Dẫn: Chính vì lòng tin mà ông Áp-ra-ham đã đáp lại lời Thiên Chúa mời gọi. Ông đã bỏ lại đằng sau lưng tất để dấn thân theo Chúa, chấp nhận để cho Chúa hoạch định bước đường thương lai của mình. Cũng chính vì tin mà lời hứa Thiên Chúa được thực hiện ngay từ gia đình ông. Qủa thế, bà Sara tuy đã già nhưng Thiên Chúa đã chúc phúc cho bà, bà có thai sinh hạ con trai và đặt tên là I-xa-ác. Từ đây, Thiên Chúa chúc phúc cho I-xa-ác và nó sẽ trở thành những dân tộc, vua chúa các dân tộc sẽ xuất phát từ I-xa-ác.  
2.2. Cảnh 2:  SÁT TẾ I-XA-ÁC
(Màn mở, cảnh túp lều, trời nhá nhem tối, Áp-ra-ham ngồi bên ngoài như nghỉ ngơi, bỗng có ánh chớp loè, Áp-ra-ham hoảng hốt, ngơ ngác).
Tiếng chúa: Áp-ra-ham, Áp-ra-ham!
Áp-ra-ham: (Vội vàng quỳ sụp xuống) – Lạy Đức Chúa, này con đây!
Tiếng Chúa: Này Áp-ra-ham, Ta rất hài lòng về ngươi, vì ngươi luôn giữ giao ước với Ta. Ta chỉ còn một việc duy nhất muốn ngươi làm đó là sáng sớm mai, ngươi hãy đem I-xa-ác – đứa con mà Ta đã ban cho ngươi đi đến xứ Mô-ri-gia mà dâng nó làm của lễ toàn thiêu trên một ngọn núi mà Ta sẽ chỉ cho ngươi!
Áp-ra-ham: (Sụp ngồi xuống thất vọng) – Ôi, lạy Chúa … (lại quỳ thẳng lên kiên quyết) – Vâng, lạy Thiên Chúa, điều gì Thiên Chúa muốn, con xin thi hành! (Lại ngồi sụp xuống đau khổ, trời tối hẳn. Một lát sau, trời tảng sáng).
Áp-ra-ham: Dậy con trai ơi, tối hôm qua, Thiên Chúa nói với cha rằng sáng nay Chúa muốn cha con ta lên núi tế lễ cho Người!
I-xa-ác: (Vẻ rất tỉnh) Ôi, vậy à, con sướng quá, thế là đã được đi tế lễ cùng cha rồi!
(Áp-ra-ham cầm con dao cùng I-xa-ác đeo bó củi bước ra. Áp-ra-ham vẻ buồn rười rượi, I-xa-ác vui vẻ vô tư, hai cha con đi qua đi lại. Sân khấu tối một chút rồi sáng hẳn, cảnh tự nhiên, đã có một bàn thờ kê sẵn, hai cha con đang xếp củi lên bàn thờ, Áp-ra-ham cặm cụi làm vẻ đau khổ, I-xa-ác ngược lại hết sức vui vẻ, vô tư).
I-xa-ác: Cha ơi, mình xếp củi xong rồi nhưng con có thấy lễ vật đâu Cha? – (Cười dí dỏm) – Không lẽ cha chỉ đốt củi xông khói cho Thiên Chúa thôi sao! – (Giật mình vì thấy Cha sầu não, vội chuyển thái độ ân cần) – Cha, con xin lỗi vì đã vô ý đùa với Cha! Nhưng mà … nhưng mà sao hôm nay con thấy cha có vẻ lạ lắm! Cha, cha có chuyện gì buồn, hay cha không khoẻ, hay cha đang giận con … hả cha?
Áp-ra-ham: (Nhìn con trìu mến) - !!!
I-xa-ác: (Vẻ lấy lòng) bây giờ chất nốt đã sẵn sàng rồi, cha con ta đi bắt lấy một con dê núi làm của lễ cho Thiên Chúa! (Cúi xuống nhặt củi).
Áp-ra-ham: (Thả dao, ôm chầm lấy con) – I-xa-ác con ơi, cha chẳng buồn con đâu, cha cũng chẳng đau bệnh gì hết, cha rất thương con vì con là cả cuộc đời của cha! Nhưng con ơi, hôm nay, Thánh ý của Thiên Chúa là muốn cha dùng con làm của lễ toàn thiêu kính dâng lên Ngài!
I-xa-ác: (Hoảng sợ, dẫy ra khỏi tay cha, lùi lại hai ba bước) – Cha!
Áp-ra-ham: (Đau khổ, nói trong nước mắt) – Con yêu, cha thương con hơn bản thân cha – (Bước đến ôm con) – nhưng ý của Thiên Chúa làm sao cha dám làm trái lại. Con ơi, Cha rất thương con, thương con lắm nhưng cha phải vâng lệnh Thiên Chúa thôi con ơi!
(Áp-ra-ham khóc nức lên, I-xa-ác rời khỏi tay cha, lùi lại vài bước nữa rồi quỳ sụp xuống. Áp-ra-ham với lấy con dao tiến vài bước đến gần I-xa-ác lưỡng lự, sau đó dứt khoát vung dao lên, bỗng có ánh sáng chói loà, tiếng Thiên Chúa vang lên dứt khoát).
Tiếng Chúa: Áp-ra-ham, Áp-ra-ham, hãy dừng ngay lại!
(Áp-ra-ham giật mình dừng tay, còn để nguyên vị trí, hai cha con ngước lên trời ngơ ngác)
Tiếng Chúa: Ngươi đừng giơ tay làm hại đứa trẻ, đừng đụng đến nó! Bây giờ Ta đã biết ngươi là kẻ hết lòng kính sợ Thiên Chúa. Đối với Ta, đến đứa con đầu lòng duy nhất mà ngươi cũng chẳng tiếc. Hãy nghe đây, hỡi Áp-ra-ham, vì ngươi đã làm điều đó nên Ta sẽ lấy Danh Ta mà thề rằng: Ta sẽ thi ân giáng phúc cho ngươi, sẽ làm cho dòng dõi ngươi nên đông như sao trên trời, như cát bãi biển, dòng dõi ngươi sẽ chiếm được các thành trì của giặc. Mọi dân tộc trên địa cầu này sẽ cầu chúc cho nhau được phúc như dòng dõi ngươi, chính bởi ngươi đã vâng lời Ta!
Hai cha con: Lạy Thiên Chúa là Thiên Chúa của con, chúng con tạ ơn Ngài!
(Tiếng Chúa dứt, hai cha con bàng hoàng một lát rồi ôm chầm lấy nhau sung sướng, bỗng có tiếng dê kêu, hai cha con cùng chạy đi và quay lại với con dê trong tay, đặt dê lên đàn tế lễ, châm lửa rồi quỳ sụp xuống- tắt đèn - đóng màn).
Múa :   CON XIN CẢM TẠ  – Lm Ân Đức  
Dẫn: Lời Thiên Chúa hứa với Áp-ra-ham đã được thực hiện, Người đã ban cho ông một dõng dõi trường tồn, đông như sao trên trời, nhiều như cát ngoài bãi biển....Từ tiếng gọi lên đường của một người, Thiên Chúa đã tuyển chọn một dân, dân riêng của Người, nhưng dân Người phải sống trong cảnh nô lệ, đầy khổ nhục và nước mắt..... Vì thế, Thiên Chúa lại gọi Môsê lên đường để thi hành sứ mệnh Người trao, là giải thoát dân Người khỏi nô lệ Ai-cập, khỏi tay Pha-ra-ô.
2.3. Cảnh 3:  DÂN PHẠM TỘI BẤT TRUNG
Dẫn: (nhạc) Như cột mây che nắng ban ngày, cột lửa soi đường ban đêm trong sa mạc của buổi lang thang trên đường về Đất Hứa, bàn tay Thiên Chúa vẫn tiếp tục che chở dẫn dắt Dân riêng của Người trong suốt chiều dài lịch sử của họ. Thế nhưng, đã biết bao lần, dân Ít-ra-en lại không nhận ra quyền năng và tình thương vô biên ấy. Họ bất trung phản bội, thờ lạy các tà thần… và từ đó tội lỗi đầy tràn, khổ đau chồng chất, lầm than nối tiếp lầm than trên từng cây số lịch sử của họ. Chính trong cảnh cùng khốn của kiếp lưu đầy, nô lệ, họ giang tay khẩn cầu, họ mong chờ Đấng Cứu Tinh đến giải thoát họ, giải thoát khỏi tăm tối lầm than, khỏi nô lệ tù đày, khỏi cả hận thù chiến tranh, khỏi luôn đam mê lầm lạc.
Dẫn : Ông Môsê cầu xin Thiên Chúa ban cho dân một bộ luật mới. Qủa thế, từ trên đỉnh núi Sinai qua Môsê Thiên Chúa đã muốn ban cho dân một bộ luật mới, để từ nay họ chỉ phụng sự một mình Ngài mà thôi. Nhưng họ đã làm gì?  (nhạc dạo - dân chúng đi ra lẩm bẩm than trách).
Dân 1 : Trời sa mạc nóng bức quá không thể chịu được nữa rồi .
Dân 2 : Tôi cũng không chịu nổi, tôi đang đợi ông ấy xuống để hỏi tội đây.
Dân 3: Nước không có mà uống, khát khô cả cổ, bánh thịt cũng chẳng có mà ăn.
Dân 4 : Thà để cho chúng ta ở Ai Cập còn có thịt bánh mà ăn, ông ấy dụ chúng ta ra đây để giết chúng ta sao?
Dân 5 : Ừ sữa mật đâu chẳng thấy mà chỉ thấy sắp sửa chết khát đến nơi.
Aaron : Cái gì mà mọi người ồn ào quá vậy ?
Dân    : Hãy cho chúng tôi ăn bánh và thịt. Ông muốn đưa chúng tôi ra đây để giết chúng tôi sao?
Aaron  : Xin mọi người hãy bình tĩnh .
Dân      : Chúng tôi kiên nhẫn hết nổi rồi!
Aaron  : Bây giờ mọi người muốn tôi phải làm gì cho mọi người đây ?
Dân     : Ông hãy tìm cho chúng tôi một vị thần, để thần đó phù hộ cho chúng tôi.  Đưa chúng tôi trở về Ai Cập.
Aaron  : Được!
Dẫn    : Nghe dân kêu réo mãi Aaron không chịu nổi, ông bèn chiều theo ý dân. Ông lấy nữ trang của họ, ném vào lửa luyện thành con bò vàng. Và dân bắt đầu ca hát và sụp lạy mà thờ tượng đó. Họ đã nhiều lần phản bội Thiên Chúa, quên đi lời giao ước lúc ban đầu, và cúi đầu thờ lạy các tà thần. Họ không ngừng chọc giận Thiên Chúa, khiến nộ khí của Người bừng bừng nổi giận. Và từ trên núi Thiên Chúa đã gọi Môsê.
T.C  : Môsê! Môsê! Hãy mau xuống trại đi, dân mà ngươi đã đưa ra khỏi Ai Cập đã chối bỏ Ta. Chúng đã đúc cho mình một tượng thờ và đang thờ lạy nó.
Môsê : (quỳ lạy) Xin Ngài dừng cơn thịnh nộ, đừng tiêu diệt dân Người! Xin Người nhớ lại lời đã hứa cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Giacóp chúng con, mà nguôi cơn giận.
Dẫn   : Và Thiên Chúa đã đổi ý định không tiêu diệt dân chúng. 
( Môsê đi xuống núi mang theo hai phiến đá có ghi mười giới luật. Khi thấy con bò vàng và dân chúng đang nhẩy múa thờ lạy nó. Ông giận dữ ném hai bia đá vào con bò, và con bò bốc cháy thành tro).
Môsê : Aaron, Dân này đã làm gì ông mà ông đưa họ tới chỗ phạm một tội lớn như thế?
Aaron : (cúi mặt xuống đất). Thưa Ngài, xin Ngài bớt giận cho tôi trình bày. Như Ngài đã biết, dân này là một dân lòng chai dạ đá, ngang đầu cứng cổ. Khi vắng Ngài, họ không ngừng nổi loạn, đòi tìm cho họ một vị thần để vị thần ấy phù hộ cho họ. Vì không còn chịu nổi, nên tôi đành lấy nữ trang của họ ném vào lửa mà luyện nên con bò này.
Môsê : Hỡi những kẻ lòng chai dạ đá. Hôm nay, thà ta thấy các ngươi bị giết bởi tay anh em bạn hữu của các ngươi, còn hơn thấy các ngươi bị giết bởi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa.
Dân: (Quỳ lạy). Lạy Thiên Chúa xin thương xót chúng tôi, chúng tôi đã phạm tội, đã thất tín với Ngài. Đã xúc phạm đến Môsê sứ giả của Ngài. Xin Ngài dủ thương tha thứ ban Đấng Cứu Thế đến giải thoát chúng tôi. (nhạc dạo, dân từ từ đi vô).
Dẫn: Vì tội bất trung nên Thiên Chúa đã để cho dân phải sống cảnh lầm than trong sa mạc bốn mươi năm trường. Họ phải sống thiếu thốn khổ cực vì đất đai khô cằn, sa mạc nóng cháy. Và cũng trong cảnh lầm than đó, tâm hồn họ được thức tỉnh, và họ đã không ngừng cầu xin lòng thương xót của Thiên Chúa, ban Đấng Cứu Thế cho trần gian. Đó cũng là tâm trạng của loài người chúng ta ngày nay. Vì chúng ta cũng chỉ là những con người mỏng dòn yếu đuối, bất toàn và tội lỗi. Giờ đây chúng ta cùng hợp với niềm khao khát của dân Chúa để cầu xin vị Cứu Tinh đến Cứu Độ trần gian qua vũ khúc.
·  Múa: MƯA HẠT THÁNH ÂN – Lm Thế Thông   
3. ĐẤNG CỨU THẾ ĐẾN
Dẫn :  Giữa muôn vạn người công chính của mấy ngàn năm mong đợi thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã chọn một Trinh Nữ, tên là Maria, khó nghèo, sống ẩn khuất giữa một làng quê miền bắc nước Do Thái gọi là làng Na-da-rét, để cộng tác với Ngài trong công trình Nhập Thể của Đấng Cứu Thế. Vâng, Đức Trinh Nữ Maria, người con duy nhất của nhân loại, đã được Thiên Chúa đoái thương chúc phúc ngay từ buổi đầu thai với đặc ân “Vô nhiễm nguyên tội”, để dọn đường cho trinh nữ dấn thân vào một hồng ân cao cả hơn, đó là được “Làm Mẹ Thiên Chúa”. Để cảm nhận sâu xa biến cố quan trọng nầy, chúng ta hãy sống lại những giây phút rạng ngời thánh thiêng của biến cố Truyền Tin, một biến cố mang tính quyết định trong tiến trình thực hiện chương trình cứu rỗi của Thiên Chúa.
3.1. Cảnh 1: TRUYỀN TIN
    (Maria đang quì cầu nguyện và Thiên Thần xuất hiện -  nhạc)
Thiên Thần : Kính chào Bà đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng Bà.
  (Lúc này Maria diễn tả sự hoảng sợ và lo lắng )
Thiên Thần : Maria đừng sợ, vì Bà đã được nghĩa với Chúa, này Bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai và đặt tên là Giêsu, Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Đấng Tối Cao, Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đa-vít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp và triều đại Người sẽ vô tận.
Maria : Việc đó xảy ra thế nào được, vì tôi không biết đến người nam.
Thiên Thần : Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà, và uy quyền Đấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà, và Đấng mà Bà sinh sẽ là Đấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa, và này E-li-sa-bét, chị họ Bà cũng đã thụ thai trong lúc tuổi già và nay mang thai đã được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ, vì không có việc gì mà Thiên Chúa không làm được.
Maria : Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời thiên thần truyền.
 (Thiên Thần vẫy tay chào và đi vào )
Dẫn : Hai tiếng "Xin vâng" thật êm dịu nhẹ nhàng và khiêm tốn, đầy can đảm và thánh thiện của Maria, chứng tỏ rằng sự quyết định của Mẹ nằm trong tâm tình phó thác, nhờ đó mà ngày nay chúng ta được hưởng nhờ nguồn ơn cứu rỗi. (Maria đi vào - Nhạc).
 Trời đất như tưng bừng mở hội, lòng người trào dâng niềm vui khôn tả, vì nhờ lời xin vâng của Mẹ, mà Con Thiên Chúa đã nhập thể làm người, trần gian ca khen Mẹ, tôn vinh Mẹ là người có phúc, vì nhờ tin, Mẹ đã trở thành Mẹ của Ngôi Hai Thiên Chúa...
·   Múa : Magnificat
3.2. Cảnh 2:  ĐẤNG CỨU THẾ GIÁNG SINH
( Diễn cảnh trở về Belem - Nhạc nền).
Dẫn : Vâng, sau lời xin vâng ấy của Mẹ Maria vũ trụ đều thay đổi, trần gian bước vào kỷ nguyên mới, kỷ nguyên chan hoà ánh sáng của ơn cứu độ. Thời ấy, hoàng đế Au-gút-tô ra chiếu chỉ, truyền kiểm tra dân số trong khắp cả thiên hạ. Đây là cuộc kiểm tra đầu tiên, được thực hiện thời ông Qui-ri-ni-ô làm tổng trấn xứ Xy-ri. Ai nấy đều phải về nguyên quán mà khai tên tuổi. Bởi thế, ông Giu-se từ thành Na-da-rét, miền Ga-li-lê lên thành vua Đa-vít tức là Bê-lem, miền Giu-đê, vì ông thuộc gia đình dòng tộc vua Đa-vít. Ông lên đó khai tên cùng với người đã thành hôn với ông là bà Ma-ri-a, lúc ấy đang có thai. Khi hai người đang đi đến đó, thì bà Ma-ri-a đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa.
Maria   : Giuse ơi, trời tối rồi không biết đêm nay chúng ta sẽ trọ ở đâu?
Giuse  : Maria đừng sợ, Chúa sẽ lo liệu mọi sự.
Giuse  : Xin làm ơn cho chúng tôi trọ qua đêm. (gõ cửa)
Chủ quán 1: Nhà tôi hết chỗ rồi. Mời ông đi qua nhà khác.
(Hai người lại tiếp tục rảo bước tới một quán trọ khác, Giuse lại gõ cửa).
Giuse  : Xin làm ơn cho chúng tôi trọ nhờ qua đêm.
Chủ quán 2 : Nhà chúng tôi không còn chỗ, mời ông bà đi nơi khác.
(Hai người lại tiếp tục rảo bước tới một quán trọ khác, Giuse lại gõ cửa).
Giuse  : Xin chúng tôi ở trọ nhờ qua đêm. Maria nhà tôi không đủ sức nữa.
Chủ quán 3 : Đi đi, chúng tôi không có chỗ cho ông bà đâu, đi chỗ khác mà tìm.
Giuse  : Maria đừng buồn! Chúa sẽ lo liệu cho chúng ta .
 (Maria và Giuse đi dần tới hang đá ).
Dẫn : Giữa đêm đông giá lạnh của thành Belem, mọi người đều chối từ, Giuse và Maria tìm đến hang bò lừa giữa cánh đồng hoang vắng. Và chính nơi đây, Con Thiên Chúa được hạ sinh. Giờ đây hợp lời với các thiên thần, chúng ta cùng dâng lời tung hô  VINH DANH THIÊN CHÚA TRÊN TRỜI. BÌNH AN DƯỚI THẾ CHO NGƯỜI THIỆN TÂM.
·     Múa : Tiếng hát Thiên Thần
Dẫn : Kính thưa cộng đoàn, đêm nay Giáo Hội khắp nơi trên hoàn vũ sống lại hồng phúc cứu độ, rộn rã một niềm vui thánh thiện. Quyện lòng với bầu khí hân hoan ấy, chúng ta theo tiếng nhạc cung đàn, cùng với những vũ khúc hát mừng Con Thiên Chúa làm Người và đang ở giữa chúng ta.
 Vũ khúc mừng Chúa Giáng Sinh



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét