Thưa Cha, theo đức tin Công Giáo,
vũ trụ này sẽ đi về đâu? Loài người này sẽ đi về đâu? Các Thánh sẽ đi về đâu? Có
một đích nào phải tới không? Đích đó liên hệ với các vị thánh ta kính hôm nay
thế nào?
Cha Antôn Trần Văn Trường trả
lời,
Con Thân mến,
Nhìn Các Thánh chúng ta tôn kính,
ta quay nhìn về những người đã có thời sống như ta: hưởng ánh sáng mặt trời như
ta hôm nay, thở khí trời như ta hôm nay..., nhưng hiện giờ họ đã tới đích. Họ
là những người không đi trật đường (1 Cr 9,26; 2 Tm 4,7); họ đã tới đích phải
tới!
Đây là một lối nhìn toàn diện của
Đức tin Công giáo. Ta thường bị ảnh hưởng của thuyết cá nhân chủ nghĩa: các
thánh cũng như mỗi người chúng ta chỉ có liên lạc đơn độc với Chúa, với Đích
Cùng của con người! Mà quên ơn Cứu Độ cho Dân Chúa như một tập thể, cho nhân
loại như là thực thể cộng đồng và thực thể đó gắn liền với thế giới vạn vật
ngoại tại như cách nhìn của Thánh Kinh (Rm 8,19-22; Ep 1,10; Kh 21,1-8; Is
11,6-9).
1. Vũ trụ này sẽ đi về
đâu? Loài người này sẽ đi về đâu?
Khi nhìn qua ống kính khoa học,
ta mới thấy thế giới vạn vật tuyệt vời đến độ nào? Quả là những kỳ công của
Chúa cực khôn ngoan và toàn năng! Tuyệt vời vì tinh vi, tài tình: một con kiến
chạy lăng xăng tìm mồi, một bông hoa màu sắc tuyệt diệu, một hạt muối kết tinh
đúng kiểu... Ấy là chưa nói đến những luật vật lý về điện lực tạo ra đủ thứ máy
móc về âm thanh, hình ảnh, ánh sáng, sức nóng, sức lạnh, sức lao động... cho
tới cách sắp đặt tuyệt diệu chứa sức mạnh vô song của hạt nguyên tử!
Tuyệt vời vì con số nhiều, vì
kích thước khổng lồ thách thức mọi trí tưởng tượng! Ngày nay với kỷ nguyên
không gian chớm nở, con người chập chững bước đầu của con đường vạn vạn lý,
ngàn ngàn dặm... khi con người thứ nhất đặt chân lên mặt trăng, chúng ta cứ
tưởng là mình mơ! Nhưng nếu không mơ, mà sự thật đó không phải mơ, thì...!
Nhưng đấy mới chỉ là con người lý trí quan sát nhất định! Nếu chúng ta thử để
mình cảm vạn vật nữa!... Với cảnh say đắm dật dờ dưới ánh trăng, hay tung tăng
bơi lội trong dòng nước mát, hoặc đắm chìm trong suối nhạc, lạc theo những âm
thanh, ngập chìm trong ánh sáng muôn màu... Lúc đó ta hãy tự hỏi: Vạn vật này
đi về đâu? Vạn vật tuyệt vời này Chúa đã dựng nên cho loài người, vạn vật đó sẽ
trở thành vô ích đối với loài người, vì Chúa sẽ huỷ bỏ chúng đi? Vì Chúa sẽ đưa
loài người ra xa chúng? Hay là chúng sẽ được Chúa bảo tồn, được Chúa vì loài
người và cho loài người, làm cho chúng thành “Trời Mới Đất Mới”? Nhưng còn
chính loài người? Một loài có thể tóm gọn vào trong mình rất nhiều những tuyệt vời của vạn vật do
sự hiểu biết, yêu thích và tập luyện.
Con người quả là bông hoa của vũ
trụ vô hồn! Con người với bao cao quý, bao vẻ đẹp làm ta say mê hơn tất cả vũ
trụ bao la! Mà con người lại là một loài hứa hẹn có thể tiến bộ thêm gân như vô
cùng! Bao phát minh khoa học! Bao tiến triển và suy tư! Bao sâu sắc, tinh tế,
sung túc về tâm tình!... Nhưng cũng con người tuyệt phẩm trong vạn vật đó luôn
khắc khoải về số phận của mình, về hạnh phúc của mình! Con người đó! Cái Loài
người đó! Sẽ đi về đâu?
2. Ấn Độ giáo, Phật giáo bảo loài người sẽ đi vòng quanh, đi luẩn quẩn, vì là “luân hồi”...
2. Ấn Độ giáo, Phật giáo bảo loài người sẽ đi vòng quanh, đi luẩn quẩn, vì là “luân hồi”...
Thiên Chúa giáo, Kitô giáo cho
biết rõ đích tới của vạn vật cũng như của loài người. Muôn loài bởi Chúa dựng
nên, và Chúa là Chúa khôn ngoan làm việc có mục đích chứ không phải người khùng
làm việc mà không có ý định gì. Mục đích của Chúa chính là đích tới cho thụ
tạo. Trong Thánh Kinh Chúa đã tỏ cho ta thấy đích cùng đó! Chúa Giêsu sẽ trở
lại (Ga 14,3; Cv 1,11) vào ngày giờ Ngài ấn định (Cv 1,7) để lập Nước Thiên
Chúa (1 Cr 15,24) hoàn hảo thánh thiện (Ep 1,4.10) với cuộc Phục Sinh của thể
xác con người (Ga 6,39) và cuộc tái tạo của muôn vật (Rm 8,19-21) đó là “Trời
Mới Đất Mới” (2 Pr 3,13; Kh 21,1).
Nói cách khác, thụ tạo này sau
khi đã bị chúc dữ do tội loài người, ông chủ của chúng (St 3,17) đã được Chúa
Cứu Thế đến cứu bằng cách chẳng những tái lập tình trạng cũ, mà còn đưa đến tột
đỉnh của sự tốt đẹp mà thụ tạo có thể lãnh nhận được (Ga 10,10), đó là Ơn Phục
Sinh thánh thiện vinh hiển của loài người trong ơn Nghĩa Tử (Rm 8,17) và cuộc
tái tạo muôn vật (Kh 21,5) trong ngày Quang Lâm của Chúa Giêsu, ngày sau hết!
Trong khi chờ đợi, và thời gian
sẽ còn kéo dài, cho tới “Ngày sau hết” nói trên, chúng ta sẽ làm gì? Nhất định
chúng ta không thể ngồi yên trông chờ một cách thụ động: cũng như ơn cứu chuộc
của ta đâu có phải chỉ là việc của Chúa, trái lại còn là việc của ta nữa: ta
phải cộng tác thực sự với Ơn Chúa. “Trời Mới Đất Mới” sẽ còn là việc của ta,
cũng như cuộc Phục Sinh vinh hiển đòi ta cố gắng sống theo như Chúa dạy. Không
phải mọi người lành dữ đều Sống lại Vinh Hiển, lên Trời hưởng gia tài Chúa Cha!
Nhưng muốn được sống lại làm Con Chúa trong nhà Cha, chúng ta phải thực hiện ý
Cha (Mt 7,21).
Trời Đất này đã vì tội con người mà bị chúc dữ (St
3,17; Rm 8,20), cũng như thân xác con người đã vì tội của chính mình mà phải
chết. Bấy giờ trong công việc tái tạo cùng với Ơn Chúa, con người phải nỗ lực
cộng tác để đưa thân xác đến cuộc Phục Sinh và muôn vật đến Trời Mới Đất Mới!
Cuộc Phục Sinh cá nhân, mỗi người phải thực hiện hằng ngày trong đời sống (Rm
6,11-14); “Trời Mới Đất Mới” mỗi người sẽ phải đóng góp phần của mình bằng hành
động thực hiện một xã hội công bằng bác ái hơn, tươi đẹp hơn, phát triển hơn.
Các thánh trên Thiên Đàng đã thi hành phần cộng tác
Chúa ấn định riêng cho các ngài. Còn phần của ta, Chúa chờ ta hoàn tất: ta gặt
hoa trái các Thánh gieo, nhưng để rồi lại gieo hạt giống khác cho mùa gặt của
thế hệ sau ta: cả kẻ gieo, người gặt, đều được vui mừng khi tới ngày mùa toàn
diện (Ga 4,36; Mt 13,30.39).
Công cuộc phát triển trần thế mà Giáo Hội, từ sau Công
đồng Vatican II, đã phát huy mạnh mẽ trên thế giới hợp lực với muôn vàn người
thiện chí theo ơn Chúa soi sáng trong Lương Tâm (Rm 2,14-15), công cuộc Phát
Triển đó phải được đặt vào trọng tâm viễn tượng “Trời Mới Đất Mới”.
Chúng ta đừng quên, Ơn Cứu Chuộc chúng ta chỉ thực sự
hoàn tất với cuộc Phục Sinh thể xác ngày sau hết trong một Trời Mới Đất Mới (Rm
8,23-24; Kh 21,1-5) ngày Chúa Giêsu trở lại trần gian này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét