KHIÊM NHƯỜNG CHỚ CÓ KIÊU NGẠO
Lời
Chúa: Hc 35,15b-17.20-22a; 2Tm 4,6-8.16-18;
Lc 18,9-14
Trong kinh Bảy mối tội đầu, Hội Thánh
dạy: “Thứ nhất Khiêm nhường chớ kiêu ngạo”. Vì sao chúng ta phải khiêm nhường
chớ kiêu ngạo? Vì trong con người chúng ta luôn có hai bản năng khiêm nhường và
kiêu ngạo nhưng chúng ta là con người có trí khôn và ơn Chúa giúp chúng ta sống
khiêm nhường để trở thành nhân và thành thánh nếu không thì sẽ thất bại, tội
lỗi. Chẳng hạn, trong phim “Tây Du ký”, mới đầu con khỉ Tôn Ngô Không mới sinh
ra thì ngoan hiền, sau này muốn bằng trời nên mới tự xưng là Tề Thiên Đại Thánh
nên mới bị trừng phạt giam cầm dưới núi và sau này cũng không thành Phật. Còn
trong Thánh Kinh, chúng ta thấy Thánh Phê-rô, sau một đêm vất vả chài lưới
chẳng bắt được con nào, gặp Chúa, Chúa cho mẻ cá đầy thuyền. Đó là thất bại một
đêm vì kiêu ngạo không cần Chúa, để ông khiêm nhường chuẩn bị cho thành công
một giờ. Lần khác, Ngài đã thất bại một giờ chối Chúa, để khiêm nhường chuẩn cho
thành công một đời làm vị thủ lãnh trong khiêm nhường thẳm sâu, và đền bù bằng
một tình mến nồng nàn. Rồi, qua lời khiêm nhường của thánh Gioan Tẩy Giả : “Tôi
không đáng cởi dây giày cho Đấng Cứu Thế” (Mt 3, 11). Chúa đã đáp trả bằng một
lời tôn vinh mà Ngài có nằm mơ cũng không thấy: “Trong con cái loài người không
có ai cao trọng bằng Gioan”. Vì thế, Chúa Giêsu nói: “Vì phàm ai tôn mình lên
sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14,11), điều đó cũng
có nghĩa rằng ai coi mình là con số không, thì sẽ có đủ chỗ cho Thiên Chúa ngự
trị. Còn ai cho mình là đầy đủ, thì lại bị loại bỏ, rơi vào con số không.
Vì vậy, khiêm nhường là một nhân đức
được Thiên Chúa yêu mến, còn tính tự cao, tự đại, cao ngạo là một mối tội. Khiêm
nhường giúp chúng ta đào sâu chố trũng thấp, để đón nhận những hồng ân của Thiên
Chúa, mà những hồng ân đó không thể dừng lại ở những đồi núi kiêu ngạo, nhưng
chảy xuống và động lại ở những thung lũng dưới chân đồi là khiêm nhường nhìn
nhận tội lỗi, phục vụ yêu thương tha thứ và sẻ chia. Còn kiêu ngạo sẽ làm chúng
ta tự mãn, bất cần Chúa và mọi người, khinh chê và sống phóng đảng. Cho nên, qua
trang Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta phải có thái độ khiêm
nhường và thống hối trong cầu nguyện để nhờ đó mà không bao giờ kiêu ngạo, khoe
khoan, bê bai người khác.
Câu chuyện Chúa Giêsu kể cho thấy thái độ của
hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người thu thuế và một người biệt phái,
người biệt phái khi lên đền thờ cầu nguyện, gọi là cầu nguyện nhưng thực ra anh
ta lên đền thờ để đọc một bài báo cáo thành tích dài trước mặt Thiên Chúa và mọi
người. Ông tự mãn khoe khoang những việc tốt lành của mình. Và ông ta nghĩ rằng
nhờ có những việc tốt ấy mà Thiên Chúa phải ban cho ông nhiều ơn khác nữa. Điều
đáng chú ý nữa là ông tỏ ra khinh miệt người khác, khi so sánh công trạng mình
với người thu thuế tội lỗi, trước mặt Chúa. Thế nhưng, sai lầm lớn nhất của ông
là ông tự cho mình làm được mọi sự mà không cần đến ân sủng và sự tha thứ của
Thiên Chúa. Ngược lại, người thu thuế không có gì để khoe khoang. Ông biết ông
là một tội nhân, ông nói ít lời, nhưng thái độ của ông và lời cầu nguyện khiêm
nhường trong tâm tình sám hối, cần được Thiên Chúa tha thứ và xót thương. Ông
nhận thấy mình thiếu thốn, yếu hèn, chỉ biết phó thác cho lòng thương xót của
Chúa. Ông kêu xin với lòng khiêm nhường và ông đã được Thiên Chúa nhận lời ban
ơn tha thứ và ra về nên người công chính. Như Lời Chúa trong bài đọc 1, Sách Huấn
Ca dạy: “Vì Đức Chúa là Đấng xét xử, Người
chẳng thiên vị ai. Người không vị nể mà làm hại kẻ nghèo hèn, nhưng nghe lời
kêu xin của người bị áp bức. Người không coi thường lời khấn nguyện của kẻ
mồ côi, hay tiếng than van của người goá bụa”.
Trong đời sống Đạo, chúng ta rất dễ rơi vào lối
sống Đạo kể lể công đức với Chúa và với mọi người để rồi chê bai, khinh bỉ người
khác: tôi vẫn đi lễ Chúa Nhật mỗi tuần, tôi chẳng trộm cắp giết người hay làm
thiệt hại của ai, tôi và gia đình vẫn dâng cúng ủng hộ đóng góp cho nhà thờ cái
này, cái kia, tôi còn làm ông này bà nọ trong cộng đoàn…, mà chúng ta quên
không biết rằng mình được như thế là do ơn Chúa ban để khiêm tốn tạ ơn Chúa và
thờ phượng Ngài trong yêu thương đồng thời biết sẻ chia đồng hành và nâng đỡ
người kém may mắn hơn, kém đạo đức hơn hoặc nghèo hơn mình thay vì tự mãn,
khinh chê người khác. Bởi lẽ, trước mặt Thiên Chúa, chúng ta đều là những yếu
kém và tội nhân. Cho nên, Thánh Tôma Aquinô nói: “Kiêu ngạo là thích được đề cao hơn người
khác, và kiêu ngạo là khoe khoang, là cay đắng, là tàn nhẫn, là chỉ nghĩ đến bản
thân, cho nên kiêu ngạo khiến ta đố kỵ nhau. Bởi vậy, muốn yêu thương phải bắt
đầu để cho tâm hồn mình thấm nhuần sự khiêm nhường và hiền lành”.
Ước gì, qua Lời Chúa hôm nay, xin Chúa thương
giúp mỗi người chúng ta luôn biết sống khiêm nhường nhờ đó biết yêu thương, tôn
trọng và nhân ái với tất cả mọi người. Và khi cầu nguyện, chúng ta hãy mượn lời
cầu nguyện của người thu thuế mà thưa lên với Chúa : “Lạy Thiên Chúa, xin
thương xót con là kẻ tội lỗi, con là kẻ thấp hèn yếu đuối, xin nâng đỡ phù trì
con” – Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét