KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN
Lời Chúa: Xh 17, 8-13; 2Tm
3,14 – 4,2; Lc 18, 1-8
Mỗi lần lên thăm quan Lạng Sơn, ai ai có nhớ câu thơ này: “Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa. Có Nàng Tô Thị, có chùa Tam
Thanh”. Vâng, quần thể di tích động Tam Thanh ở thành phố Lạng Sơn có núi
Tô Thị hay còn gọi là núi Vọng Phu. Trên đỉnh núi có một khối đá tự nhiên hình một người
phụ nữ bồng con hướng nhìn về phương xa. Từ xưa tượng đá này đã gắn với truyền
thuyết về một người con gái chung thuỷ đứng chờ chồng đi lính về. Chờ mãi không
thấy chồng về, nàng và con đã hoá thành đá, từ đó người dân gọi đây là tượng
Nàng Tô Thị. “Hòn Vọng Phu” là biểu tượng của sự chờ đợi ròng rã hay chờ đợi kiên
trì.
Lời
Chúa hôm nay dạy chúng ta phải kiên trì cầu nguyện vì chưng đời sống đức tin của
người tín hữu được diễn tả qua việc cầu nguyện cũng là một sự chờ đợi, trông
mong được Chúa đáp lời, chờ đợi một kết quả tốt trong việc cầu xin. Thế nhưng,
sự chờ đợi của người tín hữu không bị hóa đá, trái lại thật hạnh phúc vì họ đã
được Thiên Chúa đáp lời. Điều quan trọng chính là chúng ta phải biết cầu nguyện
liên lỉ, không được nản chí. Cho nên, các nhà luân lý Kitô giáo nói rằng cầu
nguyện là hành vi thờ phượng sơ đẳng nhất cần phải có nơi Kitô hữu. Vì chưng, nếu
nói chúng ta tin Chúa, suy tôn thần phục và yêu mến, và muốn sống với và trong
Chúa nhưng không bao giờ cầu nguyện, thì làm sao biết được ý Ngài và thi hành Lời
Ngài trong cuộc sống để nhờ đó chúng ta sẽ trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa
Kitô nhờ ân sủng của Chúa Thánh Thần. Cho nên, Cha Henry Nouwen xác quyết: “Nếu chúng ta tin Chúa mà không cầu nguyện
cũng giống như Tin Mừng không có Đức Kitô”.
Tại
sao chúng ta phải kiên trì cầu nguyện. Vì, thứ nhất, tự bản chất con người ta bất
toàn, thiếu thốn. Cụ thể trong bài đọc 1 kể khi quân Amalếch đánh quân Israel,
ông Môsê cầu nguyện giơ tay lên thì quân Israel thắng thế, còn khi ông hạ xuống
thì quân Amalếch thắng thế. Thế rồi, khi ông Môsê mỏi tay, người ta lấy hai hòn
đá cho ông ngồi, còn ông Aharon và ông Khua đỡ hai tay ông Môsê thế là quân
Amalếch thua. Vậy rõ ràng, quyền năng của con người hữu hạn, còn quyền năng
Chúa thì vô hạn. Và để quyền năng của Thiên Chúa được thể hiện nơi cuộc đời ta
thì cần phải kiên trì cầu nguyện. Còn đối với linh hồn, linh hồn chúng ta luôn
bị tội lỗi làm hoen ố, chúng ta cần phải cầu nguyện luôn, bởi vì, tự sức riêng
chúng ta không thể làm cho linh hồn được sạch tội mà chỉ có Thiên Chúa mới
thanh tẩy tội ta nhờ Chúa Giêsu Kitô. Vì vậy, Chúa Giêsu khẳng định như đinh
đóng cột rằng: “Không có Thầy, các con
không thể làm gì được” (Ga 15,5).
Thật
vậy, chỉ trong cầu nguyện chúng ta mới nhận biết những giới hạn và lệ thuộc của
chúng ta: chúng ta đến từ Chúa, chúng ta sống nhờ Chúa và sẽ trở về với Chúa.
Do đó, chúng ta phải phó thác cuộc đời của chúng ta cho Thiên Chúa, Đấng vì yêu
thương đã ban cho chúng ta được hiệp thông với sự sống của Ngài để cầu xin Ngài
cho các linh hồn. Vì thế, nhà thần học gia Kral Rahner nói: “Cầu nguyện là bí quyết, phương thế độc nhất
giúp ta kết hiệp với Thiên Chúa, là đôi cánh giúp ta bay thẳng vào cung lòng
tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa và tiếp cận các linh hồn”.
Cụ
thể, qua dụ ngôn Chúa Giêsu dạy hôm nay, chúng ta dễ dàng thấy rằng người đàn
bà này rất khiêm nhường vì bà tự biết mình bé nhỏ nghèo hèn, thấp cổ bé miệng,
không người bênh vực chống lại sự bất công, không có tiền bạc để mua lấy sự
bình an. Bà biết mình không còn gì, mà cũng chẳng có chi ngoài thân xác, hơi thở,
lời nói này nên bà chỉ trông cậy tin tưởng vào ông quan tòa như lối thoát duy
nhất. Bà bám víu lấy ông quan tòa. Bà phó thác vận mạng và sự sống mình trong
tay ông quan tòa. Và cuối cùng bà được sở nguyện. Cũng thế, khi cầu nguyện,
chúng ta hãy hoàn toàn phó thác vận mệnh cho Chúa cầu nguyện cho Nước Chúa trị
đến khắp mặt đất này. Vì chỉ có Chúa là Đấng cứu độ duy nhất, chỉ có Chúa mới
là Người Cha toàn năng và giàu lòng thương nhậm lời và ban muôn ơn cho những kẻ
Người đã tuyển chọn ngày đêm hằng kêu cứu với Người.
Hôm nay, Giáo hội dành ngày Chúa nhật này để cầu nguyện cho
việc truyền giáo. Việc truyền giáo đây không chỉ là những người ra đi khắp nơi
loan truyền Tin Mừng cứu độ cho muôn dân mà còn dành cho những người luôn kiên
trì cầu nguyện cho Nước Chúa được lan rộng khắp nơi. Cho nên, Thánh nữ Têrêxa Hài
Đồng Giêsu, là một nữ tu Dòng kín suốt đời sống trong bốn bức tường mà là bậc
thầy trong nghệ thuật truyền giáo, làm bổn mạng cho các xứ truyền giáo. Ngài trở
thành bậc thầy trong nghệ thuật truyền giáo nhờ sống trọn vẹn tình yêu và đi bằng
con đường tình yêu bé nhỏ, Ngài không đi bằng bước chân nhưng đi bằng trái tim,
không nói bằng lời nhưng nói bằng cầu nguyện với mọi người và cho mọi người.
Cho
nên, nhiều khi trong cầu nguyện, chúng ta xin Chúa ban cho mình cái này, cái
kia nhưng khi không được thỏa mãn, dù mình nghĩ nó rất chính đáng và thật sự cần
thiết. Lúc đó ta nghĩ rằng Chúa không thương mình nữa, Chúa không có linh
thiêng… nên lúc ấy đức tin của chúng ta dễ bị suy tàn, ngã ngụy. Nhưng chỉ qua
việc tham dự Thánh lễ, kinh nguyện sáng tối, chúng ta mới nhìn thấy rằng Chúa
khôn ngoan sáng suốt hơn mình gấp triệu triệu lần, cách hành động của Ngài chắc
chắn có lợi cho mình hơn cách mình nghĩ. Ta hãy phó thác mọi sự cho Ngài, và để
mặc Ngài hành động. Điều cần thiết và quan trọng Chúa Giêsu dạy chúng ta hôm
nay phải cầu nguyện một cách kiên trì là phương thế để trung thành với đức tin,
giữ vững đức tin vì cuộc sống mỗi người Kitô là một cuộc sống trong đức tin và
nhờ đức tin. Vì thế, mỗi người đừng để mất đức tin hay giảm sút lòng tin vì thiếu
kiên trì trong cầu nguyện cho mình, mọi người và Giáo Hội.
Ước
gì qua Lời Chúa của ngày lễ thế giới cầu cho công cuộc truyền giáo hôm nay nhắc
nhở chúng ta hãy luôn ý thức về sự quan trọng của việc truyền giáo và cũng nhắc
nhở chúng ta hãy góp phần mình vào công cuộc truyền giáo của Giáo hội bằng việc
cầu nguyện và bằng đời sống tốt đẹp của chúng ta. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét