ĐI QUA CỬA HẸP ĐẾN HẠNH PHÚC THÁNH THIỆN VÀ VÀO NƯỚC TRỜI MAI SAU
Lời
Chúa: Is. 66,18-21; Dt. 12,5-7.11-13; Lc 13,22-30
Tuần
vừa qua tôi đọc trên trang mạng thấy một trường hợp rất đặc biệt là em Thùy Chi
làm bài thi bằng miệng vì em dị tật bẩm sinh liệt tứ chi, phải đi lại bằng xe
lăn, em ngồi đọc cho giám thị chép lại. Phòng thi của em chỉ có em với 3 giám
thị: một giám thị đọc đề, một giám thị ngồi chép lại lời giải và một giám thị
khác ngồi giám sát cả thí sinh và giám thị chép, cùng với 1 máy quay phim, 1
ghi âm để đảm bảo khách quan và công bằng cho thí sinh. Sau 10 tiếng làm bài,
Thùy Chi được người ta đẩy ra khỏi phòng thi, em nở nụ cười thật tươi cho biết:
“Em làm được bài, đề thi không khó, bài
thi của em dài 8 trang. Hy vọng em sẽ đậu đại học vì em đã chiến đấu với bao
nhiêu gian khổ em tin chắc sẽ chiến thắng”. Và thật sự sau đó em đã đổ vào
đại học.
Vì cuộc sống
mưu sinh, đòi hỏi chúng ta phải đi qua nhiều cửa hẹp: cửa hẹp hy sinh gian
khổ học hành để thành nhân, thành thân; cửa hẹp buôn bán từng bát bún, từng ổ
bánh mì, hay từng nắm sôi để có đồng tiền bát gạo nuôi thân và gia đình, cửa
hẹp của mồ hôi lau công vất vả trên nương đồng để có mùa gặt bội thu; cửa hẹp
của thức khuya dậy sớm để chăm sóc từng co gà, con heo, con cá mong có được của
ăn của để… Vì vậy, nếu ta đi qua cửa hẹp trong đời sống vật chất, đòi hỏi chúng
ta phải cố gắng, hy sinh, vất vả, đồ mồ hôi sôi nước mắt và thậm chí đỗ máu nữa.
Trong đời sống đức tin cũng vậy, phải qua cửa hẹp: cửa hẹp của việc thờ phượng
Chúa ngày lễ Chúa nhật hay kinh sáng tối phải đúng giờ, đúng buổi không bê trễ
hay của hẹp là sống trệt để cho Lời Chúa dù phải thiệt thân… Vì vậy, nếu trong
đời sống đời thường và đời sống đức tin, chúng ta phấn đấu qua được những cửa hẹp ấy, chúng ta sẽ thành
công, thành đạt, hạnh phúc bình an và thánh thiện, chính lúc ấy những hy sinh
vất vả của chúng ta thật đáng quý, trân trọng, đáng khâm phục làm sao! Vì vậy,
Chúa Giêsu hôm nay dạy chúng ta “Hãy
chiến đấu để vào qua cửa hẹp” (Lc 13,24), cửa hẹp ở đây là “cửa hẹp dẫn đến hạnh phúc và sự sống đích
thực ở đời này và sự sống đời sau trong Nước Trời” (Mt 7,14).
Như
thế, đường đưa đến hạnh phúc và vào Nước Trời hẳn không phải rộng thênh thang,
tự do thỏa mái trong tội lỗi, mà là cửa hẹp phải chiến đấu tiêu diệt tội lỗi,
tính ương lười bê trễ trong việc thờ phượng Chúa. Trên đường dương thế hôm có
muôn ngàn khó khăn và cạm bẫy đang giăng lối, cho nên cả cuộc đời là Dân của
Chúa ở dưới đất thấp này, chúng ta phải luôn chiến đấu với ba thù: (thế gian, quỷ dữ, xác thịt).
Vì vậy, chúng ta hãy cầm lấy vũ khí sự sáng là Lời Chúa để chiến đấu với chính
mình mới là quan trọng. Vì chiến đấu với cái tôi cồng kềnh của tự kiêu, tham
danh lợi thú; của tự ái ích kỷ lo vun vén cá nhân mình mà không biết chia sẻ,
phục vụ, yêu thương, cái tôi ương lười bê trễ trong việc tham dự thánh lễ Chúa
nhật hay đọc kinh sáng tối. Chỉ vì những cái tôi cồng kềnh, nặng nề, phình to nên
Cửa Trời trở nên hẹp, chúng ta không vào được là vậy.
Chúa Giêsu đã chiến đấu để được cái
tôi khiêm hạ trước mặt Thiên Chúa nên Ngài là Chúa mà không phải nhất quyết duy
trì địa vì ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng hạ mình vâng lời cho đến nỗi bằng
lòng chịu chết và chết trên thập giá để chiến thắng tử thần và mang lại sự sống
vinh quang muôn đời cho chúng ta. Vì thế, LỜI Chúa trong bài đọc 2, thư gởi tín
hữu Do thái dạy chúng ta rằng chiến đấu là phải trải qua những đau khổ thử
thách, gặp những thương tích nhưng phải can trường vì Thiên Chúa vừa nhân hậu
xót thương, vừa tài trí khôn ngoan, Ngài sửa dạy, bổ sức, nâng đỡ tất cả chúng
ta chiến thắng như Chúa Giêsu, Con Một của Ngài. Vì vậy, Lời Chúa dạy: “Đừng để mình vấp phạm trước nghịch cảnh,
nhưng hãy can đảm và kiên trì”.
Chúng ta thường nghĩ
rằng chiến đấu cho thể xác như kiêng ăn, uống để được lành bệnh hay hy sinh
gian khổ như Em Thùy Chi dù thân xác bị tàn nhưng không phế nhờ em chiến đấu
can trường với chính mình, em đã đi con đường hẹp là sự hy sinh khổ luyện để có
được những vinh quang như lòng em mong muốn cũng dễ. Còn chiến đấu hy sinh, đi
con đường hẹp cho Tin Mừng, Chúa thì khó lắm, nên chẳng mấy ai đi. Đồng ý đi
qua cửa hẹp mà Chúa Giêsu hôm nay mời gọi khó thật, nhưng ông Nguyễn Bá Học
nói: “Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại
núi e sông”,
Còn Lời Chúa nói: “Không
một thử thách nào đã xảy ra cho anh em mà lại vượt quá sức loài người. Thiên
Chúa là Đấng trung tín: Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức; nhưng
khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho kết thúc tốt đẹp, để anh em có sức
chịu đựng” (1Cr 10,13). Vì vậy, chúng ta chỉ cần chúng ta tín thác vào Thiên
Chúa là Cha, Ngài luôn lấy tình phụ tử chăm sóc và nâng đỡ. Ngài chỉ muốn chúng
ta được hạnh phúc, được mọi sự lành, dù Ngài bảo chúng ta đi qua cửa hẹp, có
sửa dạy, có quở trách, có đánh đòn là chỉ vì Ngài đã chọn chúng ta làm con của
Ngài và được sống vĩnh hằng với Ngài. Chúng ta chỉ cần tin vào Lời Ngài và lấy
Lời Ngài làm khí cụ để chiến đấu đi qua cửa hẹp và chắc chắn chúng ta sẽ chiến
thắng vinh quang: đó là được bình an, hạnh phúc đích thực cho mình, gia đình và
giáo xứ mình… ngay ở đời này và được vào Nước Trời mai sau.
Cuộc sống hôm nay có
rất nhiều cám dỗ lôi kéo, thúc đẩy, xúi giục chúng ta tìm con đường thênh
thang, dễ dãi, ngại khó, sợ khổ, nên dễ tránh đi con đường hẹp. Ước gì qua Lời
Chúa hôm nay, xin cho chúng ta biết nỗ lực đi con đường hẹp là là hy sinh, tham
dự thánh lễ đúng giờ, siêng năng đọc kinh sáng tối, sống thánh thiện, yêu
thương, phục vụ và sẻ chia với với ai đang đau khổ hầu ông Chủ là Thiên Chúa sẽ
mở cửa Nước Trời đón chúng ta vào Nước Ngài mai sau. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét