Trang

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN


BÀI SAI
Lời Chúa: Am. 7, 12-15; Ep. 1, 3-14; Mc. 6, 7-13

      Thánh tử Đạo Việt Nam Giuse Diaz Sanjurjo chào đời năm 1818 tại Tây Ban Nha. Cậu là con cả của gia đình năm anh em. Cậu vào dòng Đaminh và thụ phong linh mục năm 1844. Cùng với năm tu sĩ trẻ, Cha Sanjurjo lên đường truyền giáo tại Manila (Phi luật Tân), rồi Macao, và cuối cùng Giáo phận Đông Đàng Ngoài năm 1845 với tên Việt nam là An. Sau thời gian học tiếng Việt, cha được đề cử coi sóc chủng viện tại Nam Am. Cuộc bách hại năm 1848 của vua Tự Đức đã gây thiệt hại nặng nề cho chủng viện. Cha An và cha Alcazar Hy phải gấp rút giải tán của cải của chủng viện, cho chôn giấu các đồ thờ phượng, và đau buồn nhìn chủng viện bị tàn phá. Trong thư gởi cho bạn ở quê nhà, cha viết: "Chúng tôi chẳng còn nhà, chẳng còn sách vở quần áo, chẳng còn gì nữa… nhưng chúng tôi vẫn an tâm vì nhớ lời Thày Chí Thánh: con người không có chỗ gối dầu…". Nhưng, tại chủng viện, Cha đã biên soạn cuốn “Văn Phạm La Tinh” bằng tiếng Việt dành cho các chủng sinh. Năm 1849, ở tuổi 31, Cha được Tòa Thánh bổ nhiệm làm Giám mục phó giáo phận Trung. Năm 1858, đúng lúc quan Thượng Thư từ kinh đô ra Nam Định, có người lên tỉnh tố cáo Đức Cha là Tây Dương Đạo trưởng. Đức Cha An bị bắt, bị xiềng xích và giải về biệt giam hai tháng tại nhà tù Nam Định. Năm 1857, dưới thời  vua Tự Đức, Đức Cha bị tuyên án tử hình tại pháp trường Bảy Mẫu. Ngài xin vài phút để cầu nguyện, tạ ơn Thiên Chúa đã tạo dựng và sai Ngài đến Đại Nam giảng Đạo, tạ ơn cha mẹ đã sinh thành và dưỡng dục, cùng nhắn nhủ các tín hữu hãy luôn kiên vững trong đức tin (Hạnh các Thánh Tử Đạo Việt Nam, trg 43-44).

        Cuộc đời truyền giáo của Đức Cha An tại đất nước chúng ta cũng như biết bao nhà truyền giáo khác đều gắn liền với sứ mạng tông đồ và cái chết tử đạo như các thánh Tông Đồ. Chính Chúa Giêsu tuyển chọn Nhóm Mười Hai để nhóm này ở lại bên Ngài và để được Ngài huấn luyện. Mục tiêu của huấn luyện này là để các ông trở nên giống như Chúa, rồi cũng được Chúa sai đi rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Cho nên, Chúa Giêsu đã trao tất cả những gì mình có cho các ông: quyền rao giảng, chữa bệnh, trừ quỷ. Vì vậy, hoạt động của Tông đồ là một sự nối dài và mở rộng sứ vụ của Chúa Giêsu.
Đáng lý ra hành trình rao giảng đầy gian khó như thế phải mang nhiều hành trang chứ? Nhưng Chúa Giêsu nói: “Không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo”, tức phải lên đường với hai bàn tay trắng, không có lộ phí, không có lương thực dự trữ, như thế họ phải hoàn toàn lệ thuộc vào lòng nhân hậu của Thiên Chúa và lòng tốt của tha nhân. Ra đi tay trắng như thế là chấp nhận mọi bất trắc có thể xẩy ra dọc đường, nhưng luôn đặt mình dưới sự quan phòng của Chúa và sự xác tín rằng chính Chúa lo mọi sự cho chúng ta, để chúng ta chuyên tâm lo việc của Chúa. Sự an toàn của chúng ta không dựa vào những phương tiện trần thế, nhưng vào chính Thiên Chúa.

Vậy, chúng ta cần phải hiểu tại sao Chúa Giêsu hôm nay chỉ thị các tông đồ và chúng ta là “Không được mang gì khi đi đường”. Vì thứ nhất, để có nhiều thời gian gắn bó mật thiết với Thiên Chúa và lo công việc của Ngài. Cụ thể, Lời Chúa trong bài đọc 1, Sách Amốt kể rằng trước khi ông Amốt làm Ngôn sứ, ông là người chăn nuôi súc vật và chăm sóc cây sung, và khi Thiên Chúa sai ông đi làm Ngôn sứ, ông đã bỏ lại tất cả đi tuyên sấm cho dân Chúa. Rồi đến, Đức Cha An, dù sinh ra ở đất Nước giàu có văn minh, nhưng Ngài được Chúa sai đi đến đất nước nghèo hèn lạc hậu, rồi có những lúc chẳng còn nhà, chẳng còn sách vở quần áo, chẳng còn gì nữa… nhưng Ngài vẫn an tâm phụng thờ Chúa, dành thời gian viết sách giảng Đạo bằng tiếng Việt cho các chủng sinh, viếng thăm mục vụ, tổ chức các Thánh lễ, tổ chức thi giáo lý...         

Lý do thứ hai, Chúa Giêsu chỉ thị cho các Tông đồ không được mang gì đi đường là để các Tông đồ có trái tim biết cảm thương và cứu giúp tất cả mọi người: từ người trẻ đến già, mạnh khỏe đến người đau yếu bệnh tật, tội lỗi, người nghèo kém may mắn vì chưng “Khi tôi lầm lỡ, mới biết sớt chia với người lỡ lầm. Khi tôi nghèo đói, tôi sẽ hiểu nỗi đau người lầm than. Khi tôi gian nan mới biết sớt chia với người khốn cùng. Khi tôi đau khổ, đời tôi mới biết cảm thông.  Khi tôi buồn chán mới biết nỗi đau nơi người thất vọng. Khi tôi mù lòa tôi sẽ hiểu bóng đêm và sợ hãi. Khi tôi cô đơn, mới biết xót xa với người cô quạnh. Khi tôi khát vọng, đời tôi thấm nỗi trầm luân. Khi tôi quỵ ngã mới biết đỡ nâng những người xa đọa. Khi tôi oà khóc tôi sẽ hiểu nước mắt sao buồn quá.  Khi tôi lang thang mới biết đắng cay với người không nhà. Khi tôi đơn độc thì thương ai mất mẹ cha” (Kinh hòa bình, Lm. Từ Duyên).

Lý do cuối cùng, Chúa Giêsu chỉ thị cho các Tông đồ không được mang gì đi đường là để các Tông đồ có tâm hồn nghèo khó đơn sơ phó thác. Nghèo khó tâm hồn tức là siêu thoát với của cải vật chất. Của cải vật chất chỉ là phương tiện giúp sống đạt mục đích cuối cùng là được hạnh phúc và sống đời đời với Thiện Chúa, chứ của cải vật chất không phải mục đích cuối cùng của đời sống này. Nếu người ta sống duy vật chất, họ chắc chắn mất phần tâm linh, tức mất linh hồn, mất lương tri, bất nhân và tàn độc. Chẳng hạn, mới đây ngày 1/6 vừa qua, cũng vì tiền mà một vụ giết người, cướp của kinh hoàn xảy ra ở Las Vegas, Mỹ. Nạn nhân là bà Nghĩa Bội S. (38 tuổi) và anh Nguyên Lê Bá Kh (30 tuổi), hai người này đi du lịch sang Mỹ, bị kẻ cướp dùng dao đâm chết tại phòng khách sạn để lấy tiền của.  Đó cũng vì tiền của mà con người đánh mất lương tâm, bất nhân và tàn ác.

Trong bài đọc 2, Thánh Phaolô xác tín: “Trong Đức Ki-tô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người” (Ep 1,4). Qủa thế, chúng ta là những người đã chịu Phép Rửa, là giống nòi tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa được Thiên Chúa sai đi rao truyền Tin Mừng và hoạt động bác ái cho mọi người. Vì thế, hôm nay, Chúa Giêsu Phục Sinh cũng sai chúng ta đến với thế giới. Thế giới đó là: nơi chúng ta đang sống, đang làm việc, là gia đình, bạn bè, là trường học, cơ quan, xí nghiệp... Vậy, là môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta phải ra đem Tin Mừng và tình thương yêu của Chúa thấm đẩm vào cuộc sống ngõ hầu biến đổi thế giới văn minh sự chết thành thế giới văn minh sự sống và tình yêu của Thiên Chúa bằng chính công việc của chúng ta: đạo đức, thánh thiện, công bình, bác ái, tha thứ, không gian tham, không độc ác hay gian tà…

      Ước gì qua Lời Chúa hôm này, sau Thánh Lễ này, Chúa Giêsu sai chúng ta ra đi loan truyền Tin Mừng Phục Sinh của Ngài cho mọi người ở mọi nơi. Tin Mừng này chỉ có thể được công bố rõ ràng và hữu hiệu nhất bằng cuộc sống chứng tá của mỗi người chúng ta qua các hoạt động tông đồ của chính mình hay các ban ngành, đoàn thể trong giáo xứ trong tình yêu hiệp nhất với nhau và đặc biệt với Chúa Giêsu Kitô và Hội Thánh Người. Amen.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét