RỬA CHÂN CHO NHAU
Lời Chúa: Xh
12,1-8.11-14; 1Cr 11,23-26; Ga 13,1-15
"Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh
em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy" (Lc 22,19). Chúa Giêsu
bảo: hãy làm việc này! Việc này là việc nào? Đó là Chúa hiến tế thân mình, con
tim bị đổ máu ra vì yêu tha nhân! Vâng, bản chất tình yêu Thiên Chúa cốt ở điểm này: “Thiên
Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống” (1Ga 4,9). Qủa thế, “Đức Giêsu
Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng
với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở
nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu
chết,chết trên cây thập tự” (Pl 2,6-8). Vì vậy, tình yêu của Chúa dành cho chúng ta là “hy
sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Chính tình yêu ấy mà Chúa
Giêsu là Thầy và là Chúa nhưng Ngài đã hạ mình để làm việc của tôi tớ mà rửa
chân cho người khác, dù Ngài đã xác định: “Tôi
tớ không trọng hơn chủ” (Ga 13:16a; Ga 15:20) và “kẻ được sai đi không lớn hơn người
sai đi” (Ga 13:16b). Điều đáng chú ý ở đây là Chúa Giêsu không phải
là rửa chân cho người trên mà là rửa chân cho người dưới quyền mình, cho học
trò của mình dù biết là có học trò bán mình, có học trò chối mình và có học trò
bỏ của chạy lấy mình khi Thầy gặp gian nguy. Rõ ràng là Chúa không muốn được phục vụ
mà chỉ muốn phục vụ.
Tuy nhiên, đó cũng chính là mệnh lệnh của Ngài: “Anh em gọi Thầy là Thầy, là Chúa, điều đó phải lắm, vì
quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân
cho anh em thì anh
em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như
Thầy đã làm cho anh em” (Ga 13:13-16).
Là Kitô hữu, chúng ta phải làm việc này của
Chúa Giêsu, trước hết phải để trái tim mình rớm máu hay “đổ máu” ra và rửa chân
cho nhau. Có nghĩa là trước hết phải chuyên tâm cầu nguyện, phục vụ Lời
Thiên Chúa (Cv 6,4), rồi lo việc tế tự và rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa (Rm
15,16) với “tất cả lòng khiêm nhường dù
có gặp nhiều gian nan thử thách” (Cv 20,19). Thứ đến là yêu thương
và phục vụ tha nhân như Chúa phục vụ ta. Đó là yêu thương hết mọi người nhất là những người nghèo,
người khuyết tật, bệnh nhân hay tù nhân. Biết chăm sóc, viếng thăm, cầu nguyện, tươi cười, tha thứ
yêu thương hay giúp đỡ vật chất cho họ nếu được. Trái tim Chúa Giêsu đã rớm máu, thậm
chí đổ máu ra để phục vụ chúng ta
như thế! Chúa muốn chúng ta cũng có trái tim như thế chứ không phải là trái tim băng
giá hay một lối sống ích kỷ cao ngạo mà hãy hạ mình xuống rửa chân cho nhau.
Vì
vậy, trong sứ điệp Mùa Chay năm nay, Đức Thánh Cha Phaxicô nói rằng: “Mùa Chay là thời gian thuận tiện chúng ta để
cho Chúa Kitô phục vụ mình - nhờ đó chúng ta trở nên giống Ngài hơn, mỗi khi
chúng ta lắng nghe Lời Chúa và lãnh nhận các bí tích, đặc biệt là bí tích Thánh
Thể. Nơi đó chúng ta trở thành điều mà chúng ta lãnh nhận: trở nên Thân Mình
Chúa Kitô. Trong thân mình này, không có chỗ cho thói vô cảm rất thường chiếm
lĩnh tâm hồn chúng ta. Vì ai thuộc về Chúa Kitô thì cũng thuộc về một thân mình
duy nhất và trong Chúa chúng ta không được dửng dưng đối với nhau. “Vì nếu một
chi thể đau, thì mọi chi thể cùng đau; và nếu một chi thể được vinh dự thì mọi
chi thể đều được chia sẻ niềm vui ấy” (1 Cr 12,26) (số 1). Vì thế Ngài kêu
gọi Giáo Hội, giáo xứ, cộng đoàn và từng cá nhân hãy gạt bỏ thói vô cảm dững
dưng với tha nhân đặc biệt là những người nghèo khổ nhất trong xã hội hôm nay
thay vào đó phải sẵn sàng phục vụ, yêu thương và chăm sóc họ vì họ là thân mình
Chúa Kitô.
Ước gì sau Thánh Lễ
này, về với cuộc sống, chúng ta hãy thi hành đức tính yêu thương và phục vụ Chúa
và tha nhân mọi nơi, mọi lúc và trong từng việc chúng ta làm; phục vụ là cho
không, phục vụ là quên mình, phục vụ không đòi đền đáp, phục vụ ân nghĩa không
chờ, và phục vụ tất cả vì Chúa Kitô. Vì chưng trong cuộc sống, nếu chúng ta
không yêu thương người ta, không ao ước phục vụ người ta, hãy tự hỏi lòng mình
rằng: liệu Chúa Giêsu Kitô có thật sự ở trong tôi không? Và tôi có phải là môn
đệ Chúa Kitô không? Cho nên, Chúa Giêsu khẳng định: “Nếu hạt
lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu
chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất;
còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời
đời” (Ga 12,24).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét