NĂM PHÚC ÂM HÓA GIÁO XỨ VÀ CỘNG ĐOÀN
NGẮM
THÁNH THỂ CHÚA – SỐNG NHÂN ĐỨC
I.
Khai mạc
Ø Dấu
Thánh Giá
Ø
Hát
: ĐÂY LÒNG CHÚA
1- Đây lòng chúa ái
tuất không bến bờ, thương loài nhân thế đang vướng tội nhơ. Đem trót máu
thịt nuôi dưỡng xác hồn. Ngày đêm ban xuống cho muôn ngàn ơn.
ĐK:
Con xin kính tin sấp Mình thờ lạy Chúa, và dâng tiến lên niềm yêu mến trung
thành. Từ nay con quyết sống tình yêu Chúa, ở nơi thế gian và trên chốn
Thiên Đình.
2- Trong hình bánh
Chúa hiến ban chính mình, con dù không thấy luôn vững niềm tin. Đây chính máu
thịt con Đức Chúa Trời. Là Vua trên hết các vua trần ai.
Ø Lời Nguyện (quỳ - đọc chung)
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, toàn thể anh chị em
giáo xứ (cộng đoàn) chúng con quỳ trước tôn nhan Chúa đây/ trong tinh thần hiệp
nhất yêu thương, để cùng dâng lên Chúa lòng mến yêu tôn thờ,/ với niềm xác tín
Chúa đang hiện diện trước mặt chúng con./ Chúng con cảm tạ Chúa/ vì tình yêu
bao la Chúa đã dành cho chúng con/ qua Bí tích Nhiệm Mầu này./ Chúa thiết tha
kêu mời/: “Hỡi những ai lao nhọc và vất vả hãy đến với Ta,/ Ta sẽ bổ sức cho
các ngươi/ và hãy học cùng Ta vì Ta có lòng hiền hậu và khiêm nhường”/. Giờ đây,/
xin Chúa nâng đỡ chúng con/ trước những gánh nặng lo âu của cuộc sống,/ để qua
những giây phút sống thân tình với Chúa,/ chúng con sẽ tìm được nguồn an ủi/ và
bổ dưỡng cho cuộc đời chúng con. Và sau khi cung kính Chầu Thánh Thể Chúa,/ suy
ngắm tình yêu Thánh Thể Chúa,/ chúng con xin Chúa giúp chúng con sống các đức
tính của Chúa/ trong cuộc sống chúng con/ hầu đời sống từng người trong giáo xứ
chúng con được Phúc âm hóa mỗi ngày. Amen.
II.
CHIẾM NGẮM THÁNH THỂ - SỐNG NHÂN ĐỨC
1. YÊU NGƯỜI NHƯ CHÚA YÊU CON
Ø Lời Chúa (1Ga
9,11-13)
Lời Chúa trong
thư thứ nhất của Thánh Gio-an Tông Đồ,
“Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian
để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này: không
phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta,
và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta. Nếu Thiên Chúa đã yêu
thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau”.Đó là Lời Chúa!
Ø Suy Niệm
Bản chất tình yêu Thiên Chúa cốt ở điểm
này: “Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của
Người mà chúng ta được sống”
(1Ga 4,9). Qủa thế, trọn
cuộc sống dương gian của Chúa Giêsu, từ lúc chào đời cho đến chết và phục sinh,
được gồm tóm trong hai chữ “YÊU THƯƠNG”. Thứ nhất, vì yêu thương, “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không
phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn
trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người
trần thế” (Pl 2,6-7). Thứ hai, vì thương yêu, Chúa Giêsu đã mạc khải Chúa
Cha (Ga 8,19) và căn tính của mình cho mọi người biết Ngài là Con Thiên Chúa (Ga
10,36), là Đấng Mêsia (Ga 1,36-41) được Chúa Cha sai đến (Ga 3,17a). Ngài còn
mạc khải Nước Thiên Chúa để phàm ai tin vào Ngài sẽ được Nước ấy làm gia nghiệp
(Ga 3,5) và được sống muôn đời (Ga 3,15). Thứ ba, vì yêu thương, Ngôi Hai Thiên
Chúa đến thế gian như người tôi tớ phục vụ và cứu độ hết mọi người (Ga
5,20-27). Cuối cùng, vì yêu thương, Chúa Giêsu đã hiến thân mình trên cây thập
giá để cho mọi người được hưởng tình yêu dạt dào của Thiên Chúa (Ga 14,1-3). Vì
vậy, Chúa Giêsu dạy: “Không có tình thương nào cao cả hơn
tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).
Nhận ra tình yêu của Thiên Chúa dành
cho chúng ta qua Bí Tích Thánh Thể, hôm nay Chúa mời gọi chúng ta hãy dùng tình
yêu đó mà đối xử với nhau: yêu là hy sinh tính mạng cho người mình yêu (Ga 15,13). Một tình yêu đích thực luôn đòi hỏi sự
chia sẻ, sự trao ban và ra khỏi chính mình để đến với tha nhân. Chúa Giêsu
không giữ hạnh phúc cho riêng mình, Ngài đã trao ban cho con người hạnh phúc
của chính Thiên Chúa. Qua Ðức Kitô, từ nay Thiên Chúa cư ngụ giữa chúng ta.
Ngài nói với chúng ta bằng tiếng nói của con người là Lời Chúa. Ngài đến với
chúng ta bằng bước chân con người và chia sẻ với chúng ta nơi bàn ăn thắm đượm
tình người là bàn tiệc Thánh Thể. Từ nay Thiên Chúa ở giữa con người để cùng
chia sẻ buồn vui trong kiếp người. Từ nay Thiên Chúa cùng đồng hành với con
người để dìu con người bước qua những thăng trầm của dòng đời.
Giờ đây trước Thánh Thể Chúa, chúng ta hãy cùng
nhìn ngắm tình yêu của Chúa Giêsu, một tình yêu tự hiến chết cho người mình yêu. Qủa thế, trong
suốt cuộc đời công khai rao giảng, rất nhiều lần, Đức Giêsu đã bày tỏ tấm lòng
yêu thương con người: Người đã thực hiện các phép lạ, chữa lành bệnh tật, xua
trừ ma quỷ, dạy dỗ dân chúng, âu yếm trẻ thơ, và tha thứ cho tội nhân. Và rồi,
đoạn cuối của tình yêu, đỉnh cao của tình yêu là dâng hiến thân mình bằng cuộc khổ nạn và cái chết đau
thương của Người. Người
phải chịu một cơn cám dỗ cuối cùng: Satan nhập vào Giuđa, để người môn đệ bất
trung và tham của này dùng cái hôn để nộp thầy, Phêrô thì chối Thầy, còn các
ông khác thì bỏ trốn. Thế nhưng, Người vẫn nhân từ, thực hiện nghĩa cử yêu
thương cuối cùng, trước khi hoàn toàn dâng hiến trên thập giá: Người hiền hòa
ra đón Giuđa, và dịu dàng nhắc nhở ông về tình nghĩa thầy trò. Người chữa lành
tên đầy tớ bị Phêrô chém đứt tai. Người quay nhìn Phêrô với ánh mắt tha thứ khi
ông chối Thầy. Người an ủi những phụ nữ thương khóc Người. Người xin Chúa Cha
tha thứ cho những kẻ đóng đinh Người. Người ban thiên đàng cho tên trộm biết
sám hối. Và
rồi, Người hoàn toàn dâng hiến trên thập giá để cứu chuộc tất cả muôn người.
Cho nên, Thánh Gioan đã thốt lên rằng: "Người
vẫn yêu thương những kẻ thuộc về người mình còn ở thế gian, và Người yêu thương
họ đến cùng" (Ga 13,1b).
Trong Sứ Điệp Mùa Chay năm nay, Đức
Thánh Cha Phaxicô nói rằng: “Thiên Chúa
không dửng dưng đối với thế giới chúng ta, Ngài yêu thương thế giới đến độ ban
Con của Ngài để cứu rỗi chúng ta. Trong mầu nhiệm nhập thể, trong cuộc sống
trần thế, trong mầu nhiệm sự chết và sống lại của Con Thiên Chúa, cánh cửa giữa
Thiên Chúa và con người, giữa trời và đất, đã mở ra một lần và luôn mãi. Giáo
hội như bàn tay giữ cho cánh cửa ấy luôn mở, qua việc công bố Lời Chúa, cử hành
các bí tích, và làm chứng cho đức tin sống động nhờ đức ái (x. Gl 5,6)”. Vì
thế, Đức Thánh Cha mời gọi cộng đoàn giáo xứ được kêu gọi ra khỏi chính mình để
dấn thân vào đời sống của xã hội rộng lớn hơn mà mình cũng là thành phần, nhất
là với những người nghèo và những người ở xa Giáo hội. Giáo hội tự bản chất là
truyền giáo, Giáo hội không co cụm vào mình, nhưng được sai đến với mọi người.
Đặc biệt, Năm Phúc
Âm hóa giáo xứ, Hội Đồng giám mục Việt Nam mong muốn mỗi kitô hữu tham dự tích cự tham dự Thánh lễ vì Thánh lễ là nguồn lực thánh hóa bản
thân, đồng thời đem tinh thần Phúc Âm vào môi trường sống trong Giáo hội cũng như ngoài xã hội. Ước
gì, mỗi tín hữu Kitô trong giáo xứ chúng ta hôm nay biết hãy đi con đường Chúa
Giêsu đi: đó là hãy ra khỏi chính mình để đến với anh em. Hãy tìm đến những con
người khổ đau, nghèo đói đang cần tình thương. Hãy hội nhập với đời để đem Đạo
vào đời, để sống Phúc Âm giữa môi trường giáo xứ. Hãy mạnh dạn mang Tin Mừng
của Chúa thẩm thấu vào trong mọi môi trường ấy, nơi đó còn những khiếm khuyết
của tình người, của tính lương thiện, của nhân cách và phẩm giá. Chúa đã đi vào
đời để gieo chân lý, niềm tin và hy vọng. Là Kitô hữu trong giáo xứ, chúng ta
phải vượt qua mọi trở ngại của tính ích kỷ chỉ sống cho riêng giáo xứ mình, để
dấn thân vào mọi môi trường chúng ta đang sống. Đừng dững dưng hay vô cảm trước
tha nhân trong giáo xứ.
Ø Cầu
Nguyện: (đọc
chung – quỳ)
Lạy
Chúa Giêsu Thánh Thể,/ vì yêu thương chúng con,/ Chúa đã không ngừng tự hiến/
và trao ban cho chúng con Mình và Máu Chúa,/ để dưỡng nuôi chúng con trong cuộc
lữ hành trần thế đầy cam go/ và thử thách này. Xin cho chúng con hằng ngày biết
gắn bó với Chúa trong mầu nhiệm cực Thánh/ bằng lòng mến yêu,/ tôn thờ chân
thật. Xin Chúa giúp chúng con luôn biết sống vị tha,/ quả cảm và yêu thương hết
mọi người/ bằng việc loại trừ mọi ghen tương thù oán,/ để làm chứng cho tình
yêu Chúa giữa thế giới còn đang đầy bạo lực và hận thù. Amen.
Ø
Hát: Bài
Ca Bác Ái 2 – Từ Duyên
1. Yêu người như Chúa yêu con, thương người
như Chúa thương con, mến thương nhau, thương nhau dài lâu. Như Con Cha đã yêu
con, một mình Ngài đã chết thảm sầu, cánh tay kia vẫn rộng mở, dòng máu kia vãn
tuôn trào, để cho con theo: Yêu thương trọn đời, yêu thương mọi người. Vì yêu,
yêu anh em là yêu ta. Vì thương thưong anh em là thương ta.
2. Yêu người như Chúa yêu con, thương người
như Chúa thương con, mến thương nhau, thương nhau dài lâu. Như Con Cha đã bên
con, trọn đời Ngài mặc lớp khó nghèo , sống bên con kiếp nghèo đói, Ngài sống
như kẻ nghèo hèn, để cho con theo: Hy sinh cuộc đời, yêu thương đậm đà. Vì yêu,
yêu anh em là yêu ta. Vì thương thưong anh em là thương ta.
2.
PHỤC VỤ NHƯ CHÚA PHỤC VỤ
Ø Công Bố Lời Chúa
(Ga 13,1-5)
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gio-an,
“Trước
lễ Vượt Qua, Đức Giê-su biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về
với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và
Người yêu thương họ đến cùng. Ma quỷ đã gieo vào lòng Giu-đa, con ông Si-môn
Ít-ca-ri-ốt, ý định nộp Đức Giê-su. Đức Giê-su biết rằng: Chúa Cha đã giao phó
mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên
Chúa, nên trong một bữa ăn, Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy
khăn mà thắt lưng. Rồi Đức Giê-su đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các
môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau”. Đó là Lời Chúa!
Ø Suy Niệm
Rửa
chân là bổn phận phục vụ và là công việc của tôi tớ (hoặc nô lệ). Ngày xưa, tôi
tớ phải rửa chân cho chủ. Việt Nam không tục “lệ” rửa chân này, nhưng thay vì
rửa chân thì tôi tớ lại phải khom lưng hoặc nằm xuống cho chủ bước qua. Chúa Giêsu
là Thầy và là Chúa nhưng Ngài đã hạ mình để làm việc của tôi tớ mà rửa chân cho
người khác, dù Ngài đã xác định: “Tôi
tớ không trọng hơn chủ” (Ga 13:16a; Ga 15:20) và “kẻ được sai đi không lớn hơn người
sai đi” (Ga 13:16b). Vì vậy, hành vi Chúa Giêsu rửa chân hôm nay mời
gọi mọi thành viên trong giáo xứ chúng ta phải làm: Đó là là phục vụ. Vì chưng, Chúa nói: “Anh em gọi Thầy là "Thầy", là
"Chúa", điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy,
nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa
chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm
cho anh em” (Ga 13,12-15).
Chúa Giêsu coi việc phục vụ là trung
tâm và chóp đỉnh của đời sống với Thiên Chúa và tha nhân. Qủa thế, Chúa Giêsu
được Thiên Chúa sai đến để thi hành ý muốn của Thiên Chúa: Mạc khải Thiên Chúa
cho nhân loại để ai tin vào Người sẽ được sống đời đời (Ga 3,31-36) và đền bù
sự chối từ phục vụ Thiên Chúa của ông bà nguyên tổ chúng ta (St 3,6) qua việc
phục vụ rửa chân cho các môn đệ, chịu nạn, chịu chết đau thương trên thập giá
(Mt 16,21).
Là Kitô hữu, chúng ta trước hết rập
theo Chúa Giêsu: chuyên tâm cầu nguyện, phục vụ Lời Thiên Chúa (Cv 6,4), rồi lo
việc tế tự và rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa (Rm 15,16) với “tất cả lòng khiêm nhường dù có gặp nhiều
gian nan thử thách” (Cv 20,19). Điều đáng lưu ý rằng chúng ta phục vụ Thiên
Chúa như con cái của Ngài, chứ không phải người nô lệ (Gl 4,4-7) vì chúng ta
phục vụ trong sự mới mẻ của Thần Khí chứ không phải trong sự cũ kỹ của chữ viết
(Rm 7,6), ngõ hầu chúng ta được Chúa Cha chúc phúc và mời đến thừa hưởng vương
quốc dọn sẵn cho chúng ta từ thuở tạo thiên lập địa (Mt 25,34).
Chúa Giêsu là Chúa, là Thầy nhưng “Người không đến để được người ta phục vụ,
nhưng để phục vụ và ban sự sống mình làm giá cứu chuộc cho muôn người” (Mc
10,45). Cho nên, cả đời Ngài là một chuỗi hành vi phục vụ con người. Ngài phục
vụ như một người nô lệ, một tôi tớ: cúi mình xuống thật sâu để mặt mình ngang
hàng với chân của học trò và thậm chí kẻ phản bội mình (Ga 13,1-15) để rửa
chân.
Còn chúng ta có
làm được như thế cho mọi người nhất là những người nghèo, người khuyết tật,
bệnh nhân hay tù nhân không? Chúng ta có khả năng tươi cười, tha thứ yêu thương
hay phục vụ họ như bao người khác không? Chắc chắn Chúa Giêsu phải có một trái
tim yêu thương cao thượng đến tột độ mới phục vụ chúng ta như thế! Cho nên, Chúa
Giêsu ban cho chúng ta tình yêu cao quí đó qua việc chúng ta liên kết và hợp
nhất với Ngài trong Bí tích Thánh Thể, cùng hiệp thông với Chúa Thánh Thần.
Vì
vậy, trong sứ điệp Mùa Chay năm nay, Đức Thánh Cha Phaxicô nói rằng: “Mùa Chay là thời gian thuận tiện chúng ta để
cho Chúa Kitô phục vụ mình - nhờ đó chúng ta trở nên giống Ngài hơn, mỗi khi
chúng ta lắng nghe Lời Chúa và lãnh nhận các bí tích, đặc biệt là bí tích Thánh
Thể. Nơi đó chúng ta trở thành điều mà chúng ta lãnh nhận: trở nên Thân Mình
Chúa Kitô. Trong thân mình này, không có chỗ cho thói vô cảm rất thường chiếm
lĩnh tâm hồn chúng ta. Vì ai thuộc về Chúa Kitô thì cũng thuộc về một thân mình
duy nhất và trong Chúa chúng ta không được dửng dưng đối với nhau. “Vì nếu một
chi thể đau, thì mọi chi thể cùng đau; và nếu một chi thể được vinh dự thì mọi
chi thể đều được chia sẻ niềm vui ấy” (1 Cr 12,26) (số 1). Vì thế Ngài kêu
gọi Giáo Hội, giáo xứ, cộng đoàn và từng cá nhân hãy gạt bỏ thói vô cảm dững
dưng với tha nhân đặc biệt là những người nghèo khổ nhất trong xã hội hôm nay
thay vào đó phải sẵn sàng phục vụ, yêu thương và chăm sóc họ vì họ là thân mình
Chúa Kitô.
Ước gì sau giờ
chầu này, về với cuộc sống, chúng ta hãy thi hành đức tính phục vụ này mọi nơi,
mọi lúc và trong từng việc chúng ta làm; phục vụ là cho không, phục vụ là quên
mình, phục vụ không đòi đền đáp, phục vụ ân nghĩa không chờ, và phục vụ tất cả
vì Chúa Kitô. Vì chưng trong cuộc sống, nếu chúng ta không yêu thương người ta,
không ao ước phục vụ người ta, hãy tự hỏi lòng mình rằng: liệu Chúa Giêsu Kitô
có thật sự ở trong tôi không? Và tôi có phải là môn đệ Chúa Kitô không? Cho
nên, Chúa Giêsu khẳng định: “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không
chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều
hạt khác. Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống
mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” (Ga 12,24).
Ø Cầu
Nguyện (đọc chung- quỳ)
Lạy
Chúa Giêsu Thánh Thể,/ trong suốt Mùa Chay Thánh này, Chúa đã phục vụ chúng con
bằng việc rửa sạch mọi vết nhơ tội lỗi chúng con qua các Bí Tích./ Xin giúp
chúng con biết chân thành phục vụ giáo xứ qua các hoạt động tông đồ,/ biết phục
vụ ông bà cha mẹ anh chị em qua việc vâng lời và giúp đỡ các ngài trong mọi
công việc,/ nhất là biết phục vụ nhữg người yếu đau, bệnh tật nghèo khổ đang ở
trong giáo xứ chúng con bằng việc cầu nguyện,/ viếng thăm, chăm sóc và giúp đỡ
vật chất. Xin Thánh Thể Chúa chúc lành và thánh hóa ước nguyện của giáo xứ
chúng con. Amen.
Ø Hát:
KINH HOÀ BÌNH
Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết mến
yêu và phụng sự Chúa trong mọi người. Lạy Chúa xin hãy dùng con như khí cụ bình
an của Chúa. Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nới lăng
nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm. Để con đem
tin kính vào nơi nghi nan chiếu trông cậy vào nơi thất vọng, để con rọi ánh
sáng vào nơi tối tăm đem niềm vui đến chốn u sầu. Lạy Chúa xin hãy dạy con, tìm
an ủi người hơn được người ủi an, tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết,
tìm yêu mến người hơn được người mến yêu.
Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc
gặp lại bản thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ, chính lúc chết đi
là khi vui sống muôn đời. Ôi thần linh thánh ái xin mở rộng lòng con, xin
thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí, ơn an bình.
Ø Kinh Trông Cậy
Hát:
CẦU NGUYỆN CHO XỨ ĐẠO
1. Mẹ ơi xứ đạo con đây, nguyện xin
dâng hiến Mẹ từ bi. Xin Mẹ luôn đỡ nâng phù trì, và thương dẫn dắt trên đường
đi.
ĐK: Mẹ Maria xin thương đến xứ đạo con
đây. Ban nguồn an bình hiệp nhất yêu thương. Mẹ luôn thăm viếng giúp đỡ mãi xứ
đạo con đây. Trong tình yêu Mẹ liên kết muôn tâm hồn.
2. Mẹ thương xứ đạo con đây, đoàn con
liên kết trong niềm vui. Muôn người luôn sống theo gương Mẹ, niềm tin mãi sáng
lên đẹp tươi.
3. Mẹ thương kết hợp đoàn chiên, được
luôn duy nhất với chủ chiên. Cho dù bao khó nguy trên đường, đồng tâm tiến bước
trong tình thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét