Thưa cha,
tại sao có những người là Kitô hữu, đã lãnh các Bí tích, nghĩa là được che chở
bởi ân sủng Chúa nhưng vẫn bị ma nhập, quỷ ám...? Vậy đâu là những nguyên nhân
có thể hiểu được?
Con thân mến,
Sách Giáo
lý Hội thánh Công giáo giải thích: "Ân
sủng là một ân huệ, một trợ giúp nhưng không mà Thiên Chúa ban cho chúng ta để
chúng ta đáp lại tiếng gọi của Ngài: trở thành con cái Thiên Chúa (x. Ga
1,12-18), làm nghĩa tử (x. Rm 8,14-17), tham dự vào bản tính Thiên Chúa (x. 2Pr
1,3-4) và vào sự sống muôn đời (x. Ga 17,1-3)” (số 1996). Nói cách khác, “Ân sủng là sự tham dự vào sự sống Thiên
Chúa, đưa chúng ta vào sự thân mật của sự sống Chúa Ba Ngôi: nhờ bí tích Rửa
Tội, Kitô hữu tham dự vào ân sủng của Đức Kitô, Đầu của thân thể..."
(GLHTCG, số 1997).
Ân sủng
của Đức Kitô là gì? Đó là “Hồng ân nhưng
không, Thiên Chúa cho chúng ta từ sự sống của Ngài, nhờ Chúa Thánh Thần tuôn đổ vào linh hồn chúng ta để chữa trị
nó khỏi tội lỗi và thánh hóa nó: đó là ơn thánh hóa hay ơn thần linh hóa,
được lãnh nhận trong bí tích Rửa Tội. Ân sủng này là nguồn mạch của công trình
thánh hóa trong chúng ta” (GLHTCG, số 1999): “Phàm ai ở trong Đức Ki-tô đều là thọ tạo mới. Cái cũ đã qua, và cái mới
đã có đây rồi. Mọi sự ấy đều do bởi Thiên Chúa là Đấng đã nhờ Đức Ki-tô mà cho
chúng ta được hoà giải với Người” (2Cr 5,17-18).
Ân sủng được chia thành hai loại:
ơn hiện sủng (gratiae actuales) và ơn thường sủng (gratia habitualis).
Ơn hiện sủng là những ân sủng bí tích (gratiae sacramentales),
là những hồng ân riêng cho những bí tích khác nhau. Nói cách khác, ơn hiện sủng
là sự trợ giúp siêu nhiên ban tạm thời, nghĩa
là chỉ ban cho con người tùy lúc và tùy hoàn cảnh, hoặc trong tiến trình
của công cuộc thánh hóa. Chúa cũng ban hiện sủng cho con người để tiến tới ơn
thường sủng.
Ơn thường sủng là ơn Chúa ban trong linh hồn một cách bền vững
để con người sống và hành động theo lời kêu gọi của Thiên Chúa. Ơn thường sủng
là ân sủng đặc biệt (gratiae speciales) hay còn gọi là đặc sủng (charismata).
Thánh Phaolô dạy "Có nhiều đặc sủng
khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng
chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa
làm mọi sự trong mọi người. Thần Khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì
ích chung. Người thì được Thần Khí ban cho ơn
khôn ngoan để giảng dạy, người thì được Thần Khí ban cho ơn hiểu biết để trình bày. Kẻ thì được
Thần Khí ban cho lòng tin; kẻ thì
cũng được chính Thần Khí duy nhất ấy ban cho những đặc sủng để chữa bệnh. Người thì được ơn làm phép lạ, người thì được ơn
nói tiên tri; kẻ thì được ơn phân
định thần khí; kẻ khác thì được ơn
nói các thứ tiếng lạ; kẻ khác nữa lại được ơn giải thích các tiếng lạ” (1Cr 12, 4-11). Lưu ý, “các đặc sủng đều quy hướng về ơn thánh hóa
và có mục tiêu là công ích của Hội Thánh. Các đặc sủng đều phục đức mến là nhân
đức xây dựng Hội Thánh” (GLHTCG, số 2003). Còn, "Ơn thánh hóa là một hồng ân thường xuyên, một trạng thái bền vững và
siêu nhiên, kiện toàn chính linh hồn để nó có khả năng sống với Thiên Chúa và
hành động vì tình yêu của Ngài” (GLHTCG, số 2000).
Tóm lại, “Ân sủng thuộc bình diện siêu nhiên, nên
vượt tầm kinh nghiệm của chúng ta, và chỉ nhận biết được bằng đức tin. Cho nên chúng ta không thể dựa
trên tình cảm hay các việc làm của chúng ta để suy ra rằng chúng ta đã được
công chính hóa và được cứu rỗi. Tuy
nhiên, theo lời Chúa phán: “Cứ xem họ
sinh hoa quả nào thì biết họ là ai” ( Mt
7,20), việc nhìn xem các hồng ân của Thiên Chúa trong đời sống chúng ta và trong đời sống các thánh, cống hiến cho chúng ta một bảo chứng
là ân sủng đang hoạt động trong chúng ta
và khuyến khích chúng ta tiến tới một
đức tin lớn mạnh hơn, và một thái độ
nghèo khó đầy tín thác” (GLHTCG, số
205).
Rõ ràng,
Hội Thánh dạy chúng ta rằng khi chúng ta lãnh nhận Bí Tích, một đàng chúng ta
có ân sủng Chúa ban nhưng không cho ta, đàng khác chúng ta phải làm cho ân sủng
ấy họat động, tức làm cho nó sống. Ví dụ, tôi lãnh nhận Bí Tích rửa tội, tôi
được làm con Chúa, trở nên tinh tuyền thánh thiện, thì kể từ nay tôi phải lánh
xa tội lỗi, chừa tội và sống lành thánh bằng việc ăn ngay ở lành. Hay Bí Tích
Hòa Giải chẳng hạn, sau khi lãnh nhận Bí Tích hòa giải, chúng ta được ân sủng
Chúa tha tội nhưng về với cuộc sống chúng ta phải dốc lòng chừa, không tái phạm
thì lúc ấy ân sủng mới thật sự còn ở trong ta. Vì vậy, nếu chúng ta không làm
cho â sủng hoạt động thì ân sủng đó có có cũng như không và thậm chí nó chết
nữa là khác, khi ấy chúng ta không còn ân sủng, mà khi không có ân sủng thì
chúng ta càng khốn hơn trước. Bằng chứng, Chúa Giêsu dạy rằng: “Khi thần ô uế
xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi
mà tìm không ra. Bấy giờ nó nói: "Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ ra
đi." Khi đến nơi, nó thấy nhà để trống, lại được quét tước, trang hoàng
hẳn hoi. Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt
cuộc, tình trạng của người ấy lại còn tệ hơn trước" (Mt 12,43-45).
Rõ
ràng, là Kitô hữu, nhưng nếu người ấy tiến triển trong đức tin, nghĩa là sống
ân sủng thì quỷ rời xa ta. Còn nếu người ấy không sống ân sủng, nghĩa là tâm
hồn trống rỗng ân sủng, thì ma quỷ nhập, quậy phá thê thảm là chuyện đương
nhiên. Cũng nên nhắc rằng người ấy có sống ân sủng hay không thì chỉ có Chúa
biết, ma quỷ biết, còn chúng ta không phán xét được, không biết được người ấy!
Ước mong con hiểu rõ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét