Trang

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

GIẢI ĐÁP MẮC THẮC TÍN LÝ VÀ LUÂN LÝ - TUẦN XXIV

Thưa cha, khi Đưc Giêsu  đi vào cõi chết (tắt thở) thì nhân tính của Người đã chết, còn Thiên tính thì 'hoạt động' như thế nào?

Con thân mến,
Chúa Giêsu là người quan trọng nhất đã từng sống từ khi Ngài là Đấng cứu độ, là Thiên Chúa nhập thể và hóa thành nhục thể. Ngài không là nửa Thiên Chúa nửa loài người. Ngài đầy đủ là Thiên Chúa và đầy đủ là con người. Nói cách khác, Chúa Giêsu có 2 bản tính riêng biệt: thiên tính và nhân tính. Chúa Giêsu là Ngôi Lời, là Thiên Chúa, ở với Thiên Chúa và hóa thành nhục thể (Ga 1,1.14), nghĩa là trong con người của Chúa Giêsu có cả thiên tính và nhân tính, Thiên Chúa và con người. 

Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo dạy rằng ”Biến cố độc nhất vô nhịlà việc Nhập Thể của Con Thiên Chúa không có nghĩa là Đức Giê-su Ki-tô một phần là Thiên Chúa, một phần là người; cũng không có nghĩa Người là kết quả của sự pha trộn giữa hai bản tính thần linh và nhân loại. Người thật sự đã làm người mà vẫn thật sự là Thiên Chúa. Đức Giê-su Ki-tô là Thiên Chúa thật và là người thật” (Số 464). “Như thế, Hội Thánh tuyên xưng rằng Đức Giê-su là Thiên Chúa thật và là người thật, không thể tách rời. Người thật sự là Con Thiên Chúa đã làm người, là anh em của chúng ta, nhưng vẫn luôn là Thiên Chúa, Chúa chúng ta” (GLHTCG, số 469).
Tóm lại, Ngôi Lời đã nhập thể làm người, nghĩa là Chúa Con đảm nhận bản tính nhân loại nhưng không mất đi bản tính Thiên Chúa. Chúa Giêsu có hai bản tính: thiên tính và nhân tính. Hai bản tính này kết hợp trong Ngôi Vị duy nhất của Con Thiên Chúa, chúng không pha trộn, không tách rời nhưng họat động trong Chúa Giêsu Kitô.
Chúa Giêsu là Thiên Chúa “Đấng khơi nguồn sự sống” mà người ta đã giết chết (Cv 3,15) cũng là “Đấng hằng sống đã phục sinh” (Lc 24,5-6), nên Ngôi Vị Thần Linh của Con Thiên Chúa vẫn tiếp nhận hồn và xác của Người bị cái chết tách rời: Khi Đức Ki-tô chết, hồn đã lìa khỏi xác, nhưng Ngôi vị duy nhất của Người không bị chia ra, vì ngay từ đầu nơi Ngôi Lời Nhập thể, xác và hồn hiện hữu ngang nhau; dù trong cái chết hồn xác tách rời nhau, nhưng vẫn ở với Ngôi vị duy nhất của Ngôi Lời” ( GLHTCG, số 626). “Cái chết của Đức Ki-tô là cái chết thật sự, vì đã chấm dứt cuộc đời trần thế của Người. Nhưng bởi Ngôi vị Chúa Con vẫn kết hợp với thân xác Người, nên thân xác ấy không trở thành một thi hài như trong những trường hợp khác, “vì lẽ cái chết không tài nào khống chế được Người mãi” (Cv 2,24). Do đó, quyền năng Thiên Chúa đã gìn giữ thân xác Người khỏi hư nát” (GLHTCG, số 627).
Ước mong con hiểu rõ!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét