XAO XUYẾN
Chúa
Giêsu khuyên các Tông đồ: “Các con đừng xao xuyến”. Động từ xao xuyến nói đến một tình
cảm rung động mạnh và kéo dài không dứt trong lòng.
Như vậy, băn khoăn xao xuyến là một cái gì đụng đến trái tim, là phần sâu thẳm
nhất trong thâm tâm của con người. Hôm nay, các môn đệ đã xao xuyến khi các ông
được nghe biết về sự phản bội của Giuđa, về sự chối bỏ của Phêrô, về cái chết
gần kề của Thầy minh. Những biến cố kinh hoàng này đã ảnh hưởng đến đời sống
các ông, phá vỡ những gì các ông đã xây dựng, đã vun trồng và ước mơ vì phải xa
cách Thầy, phải đương đầu với một thế gian thù nghịch, với những hiểm nguy về
tính mình sẽ xảy đến… tất cả những điều ấy đã làm cho các ông phải xao xuyến.
Không phải chỉ các
môn đệ mới lo lắng và xao xuyến, mà chính Chúa Giêsu cũng đã nhiều lần lâm vào
một hoàn cảnh như thế. Ngài đã từng xao xuyến khi thấy Maria và những người Do
Thái khóc nức nở bên nấm mồ Lagiarô. Ngài đã xao xuyến khi thấy giờ Ngài được
tôn vinh qua đau khổ và cái chết đã đến, nên Ngài đã nói và cầu nguyện: “Giờ
đây, tâm hồn Thầy xao xuyến, Thầy biết nói gì. Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ
này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến”. Rồi Ngài đã xao xuyến khi loan báo
về việc phản bội của một người môn đệ là Giuđa và Phêrô chối Thầy…Như thế, Chúa
Giêsu không phải là một con người sắt đá, hay đã tôi luyện cho mình một thái độ
vô cảm trước những nỗi đau của bản thân và của người khác. Trái lại, Ngài cũng
có một trái tim như chúng ta. Và trái tim ấy cũng đã thổn thức, xót thương, lo
lắng và xao xuyến trước hoàn cảnh bi đát của con người. Vì thế, Ngài rất hiểu
và cảm thông với con người chúng ta. Xao xuyến và băn khoăn là một tâm trạng
bình thường, đó không phải là một tội, nếu nó không đưa chúng ta đến chỗ sợ hãi
mà bỏ cuộc, không chu toàn thánh ý Chúa. Trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu cũng đã
băn khoăn lo lắng, nhưng Ngài đã vượt thắng những băn khoăn lo lắng ấy, Ngài đã
can đảm chấp nhận vác thập giá, không lùi bước trước khổ đau và hiểm nguy. Và
Ngài đã toàn thắng phục sinh vinh hiển.
Chúng ta nhìn vào thế
giới và trái đất hôm nay có những biến cố sự kiện xảy ra thật khủng khiếp kinh
hoàng: Dịch bệnh Covid giết người hàng triệu triệu, các lớp băng ở Bắc Cực tan
thêm bởi thời tiết cực đoan khiến trái đất này đang nóng dần lên, rồi nhiệt độ
Trái đất thay đổi nóng lạnh, đột ngột bất thường. Cụ thể ở Việt Nam chúng ta
chưa bao giờ thấy cảnh người niềm Tây đi mua từng thùng nước để uống, dự báo
niềm trung năm nay nóng chưa bao giờ có trong vòng hơn 40 năm nay… Về phương
diện con người, con người đã dùng vũ khí sinh học giết người hàng loạt để hủy
diệt nhau, rồi phá thai tự do lan tràn, tệ nạn xã hội ngày càng diễn biến phức
tạp…
Trái đất và con người
đang như thế, lời Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng: "Lòng các con đừng xao
xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy " (Ga 14,1). Tại sao Chúa
Giêsu nói những lời ấy? Thưa là vì trước sự ra đi sắp đến của Người, đã làm cho
các môn đệ cảm thấy bất an. Các ông lo cho chính mình, sợ bị bỏ rơi, phải sống
cô đơn, sợ chết… và bằng một lời hứa Chúa Giêsu nâng đỡ các ông: "Thầy đi
để dọn chỗ cho các con"(Ga 14, 2), và sau đó "Thầy sẽ trở lại đem các
con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó "(Ga 14,2-3). Qua
thánh Tôma, các Tông đồ đáp lại lời trấn an của Chúa Giêsu: "Lạy Thầy,
chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?"(Ga 14,
5). Câu trả lời của Chúa Giêsu làm ánh sáng rõ ràng cho bao thế hệ con người và
cho chúng ta hôm nay: "Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Không ai
đến được với Cha mà không qua Thầy"(Ga 14,6). "Chỗ" mà Chúa
Giêsu ra đi để chuẩn bị, là ở nơi "nhà Cha"; ở đó, người môn đệ sẽ có
thể được sống đời đời với Thầy mình, và tham dự vào niềm vui của Người. Tuy
nhiên, để đạt đến chỗ này, thì chỉ có một đường đến mà thôi: đó là Chúa Kitô,
là Ðấng mà người môn đệ phải từ từ đồng hóa chính mình với Đức Kitô tức là không
phải người Kitô sống, nhưng Chúa Kitô sống trong chúng ta (x. Gal 2,20).
Thử hỏi làm sao chúng
ta không xao xuyến trước thế giới, vũ trụ và cuộc sống của chúng ta quá nhiều
hiểm nguy đang đe dọa. Chúa Giêsu hôm nay dạy chúng ta không xin cho mình tránh
khỏi mọi xao xuyến nhưng dạy chúng ta vượt qua những xao xuyến ấy bằng niềm
tin: Lòng các con đừng xao xuyến, hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Chính
niềm tin sẽ đem lại cho chúng ta sự bình an. Thực vậy, hiểm nguy vẫn còn đó,
khổ đau vẫn còn đó, nhưng chúng ta luôn an tâm vì biết rằng quyền năng và tình
thương của Chúa còn lớn hơn mọi sóng gió như muốn nhận chìm con người và cuộc
đời chúng ta. Vì vậy, chúng ta hãy siêng năng đọc kinh sáng tối, tham dự Thánh
lễ và rước Mình thánh Ngài vào lòng để thờ phượng Ngài, cậy trông Ngài trong
mọi hoàn cảnh vì chỉ trong Thiên Chúa chúng ta mới tìm được nguồn an ủi, niềm
vui và sự bình an tột đỉnh của tâm hồn. Ước chi lời khuyên của Chúa Giêsu hôm
nay thấm nhập vào trong tâm trí chúng ta, như là nguồn mạch của bình an, thanh
thản và niềm an vui. Còn hạnh phúc nào hơn khi có Thiên Chúa là sức mạnh thiêng
liêng giúp chúng ta không bị gục ngã dưới sức nặng của khổ nhọc, của tuyệt vọng
và buồn phiền, lo âu xao xuyếng... Xin Mẹ
Maria trong tháng hoa này giúp chúng ta chăm chú nhìn lên Thiên Chúa Cha toàn
năng để Ngài phù trì nâng đỡ chúng ta. Xin Mẹ hãy nắm tay hướng dẫn và thôi
thúc chúng con luôn vững tin vào quyền năng của Chúa như Mẹ. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét