HAI CON NGƯỜI, MỘT NHÂN CÁCH
Lời Chúa: Cv 12,1-11;
2Tm 4,6-8.16b.17-18; Mt 16,13-16
Con người sinh ra ở trên đời ai ai cũng
có “nhân tính” (đức tính, tính chất, bản tính của con người) là do Thiên Chúa
ban tặng. Cho nên, là con người là nhân chi sơ tính bản thiện. Nhưng môi trường
mà hạt giống “nhân tính” đó được gieo vào thì mỗi người mỗi khác và vì thế nhân
tính thì giống nhau nhưng nhân cách, nhân phẩm và nhân đức có thể khác nhau.
Tuy nhiên, có 2 con người được sống ở 2 môi trường khác nhau, được giáo dục bởi
2 chiều hướng khác nhau, nhưng lại có chung một nhân cách, một nhân phẩm: Đó là
Thánh Phê-rô và Thánh Phao-lô, mà Giáo Hội mừng lễ hôm nay.
Thánh Phê-rô, một
người nhà quê, ít học, nghề đánh cá, tính tình bộc trực, thấy sao nói vậy, nghĩ
sao làm vậy, thẳng thắn, chính trực. Cụ thể, khi Chúa lên Giê-ru-sa-lem để bước
vào cuộc thương khó, vì thương Thầy ông cản Chúa, Chúa đã quở trách ông cho là
Satan! Rồi, khi quân dữ tới bắt Thầy, cũng vì yêu thương Thầy, tức giận quá nên
chém đứt tai của một tên lính. Cũng thế, khi Thầy bị bắt đi, vẫn theo Thầy, rất
mực yêu thương, kính trọng Thầy nhưng vẫn chối Thầy. Phê-rô là một con người
với bản tính 100% là người, mà đã là con người thì ai cũng phải sự dữ. Sợ bị
bắt như Thầy nên Phêrô phải chối, trong lòng nghĩ chối là thượng sách nên ông
đã làm. Đó là tính tình bộc trực của Thánh Phê-rô. Nhưng, bản tính rất người ấy
của Ngài được củng cố, phát triển và thật sự thăng hoa sau khi Đức Giê-su Ki-tô
phục sinh. Thánh Thần Chúa phục sinh đã biến đổi bản tính của Ngài trở nên
thánh nhân, vị thủ lãnh đầu tiên của Hội Thánh, người sống can trường trong thử
mọi thử thách, đặc biệt can đảm sống và làm chứng cho Chúa Giêsu và Tin Mừng
của Ngài dù có tử Đạo.
Còn Thánh Phao-lô tuy
xuất thân và môi trường sống khác với Thánh Phê-rô, con nhà giàu, người ngoại
giáo, có học thức uyên thâm, nhưng tính tình thì rất giống Thánh Phêrô. Ngài
cũng thấy sao nói vậy, nghĩ sao làm vậy, thẳng thắn, bộc trực. Chỉ có một điều
khác là Thánh Phê-rô thì theo Đức Giê-su, còn Phao-lô thì lùng giết Giê-su và
những kẻ theo Người. Nhưng sau khi được Chúa phục sinh hiện ra với ông, ông đã
đổi đời thay vì lùng giết Chúa thì lại rao giảng Đạo Chúa một cách mạnh mẽ và
hùng hồn, như Lời Ngài nói một cách hùng hồn rằng: “Mọi người đã bỏ
mặc tôi. Xin Chúa đừng chấp họ. Nhưng có Chúa đứng bên cạnh, Người đã ban sức
mạnh cho tôi, để nhờ tôi mà việc rao giảng được hoàn thành, và tất cả các dân
ngoại được nghe biết Tin Mừng” (2Cr 4,16b-17).
Tuy 2 thánh Phêrô và
Phaolô có những hoạt động và hành động đối nghịch nhau ngay từ ban đầu, nhưng
cùng chung một điểm xuất phát đó là lòng
yêu mến Thiên Chúa. Phê-rô vì yêu mến Thiên Chúa nên tin rằng Chúa Giêsu là
Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa thật nên theo Ngài và sống chết cho Ngài mà
thôi. Còn Phao-lô – mà trước đó là Sao-lô – cũng yêu mến Thiên Chúa hết lòng,
nhưng vì bị ảnh hưởng bởi giáo lý sai lạc của Giáo quyền Do thái thời đó, không
những không tin Đức Giê-su là Thiên Chúa mà còn cho Người là kẻ phản nghịch,
phạm thượng. Chung quy cũng chỉ vì yêu mến Thiên Chúa, đồng thời muốn bảo vệ Do
thái Giáo, nên thánh nhân mới quyết tâm bách hại Ki-tô Giáo. Nhưng qua biến cố
Đa-mát, Ngài đã được chính Đức Ki-tô Phục cho biết Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa
và là Thiên Chúa thật. Từ đó, Ngài đã trở thành một Tông đồ dân ngoại kiệt
xuất, thành lập nhiều Giáo đoàn, mở mang phát triển Hội Thánh một cách quang
minh chính đại, khiến bản thân phải ra toà, ngồi tù, vất vả trăm đường và thậm
chí bị chết vì Tin Mừng Chúa Kitô.
Thánh Phêrô và thánh
Phaolô là những “người rất người”,
sống rất thực, sống hoàn toàn như mình nghĩ, nhưng các Ngài có chung một nhân cách: rất nhiệt thành, năng nỗ,
có tinh thần phục thiện (biết sai thì hối cải, sửa chữa), không cố chấp; đặc
biệt là cùng có chung một lòng mến Chúa sắt
son. Các Ngài có cả sự yếu đuối của con người, đồng thời cũng có đủ cả
những đức tính cao thượng của một bậc “chính nhân quân tử”. Các Ngài đã nêu
gương sáng cho nhân loại, cho Hội Thánh, cho từng Ki-tô hữu về lòng nhiệt thành, sự can đảm và ý chí quyết
tâm thi hành sứ vụ loan báo Tin Mừng của Chúa cho muôn dân. Các Ngài còn
cho nhân loại thấy dù yếu hèn, tội lỗi, dù tài năng kém cỏi, Chúa vẫn luôn dùng
tới nếu con người biết tin, cậy và quay trở về với Chúa.
Mỗi người chúng ta đều
có chỗ đứng trong trái tim Chúa. Chúa thương yêu con người không chung chung,
ước lệ, nhưng Người gọi tên từng người một vì “Ta biết chiên của Ta và chiên của Ta biết Ta” (Ga 10,14). Chúa dùng
mọi người, dùng mỗi người với tất cả những gì họ đang có, kể cả những khuyết
điểm, những yếu kém của con người. Chúa không chê con người bất toàn, mà Người
lại luôn luôn dùng sự bất toàn của con người để công bố Lời Toàn Năng, dùng
miệng lưỡi của con người để nói Lời Chí thánh.
Cúi xin Chúa củng cố niềm tin nơi mỗi
tâm hồn chúng con, đừng để một biến động nào có thể làm cho chúng con nao núng.
Ước gì cuộc đời hai Thánh Tông đồ Phêrô và
Phaolô luôn soi sáng cho chúng con, để chúng con không bao giờ thất vọng về lỗi
lầm của mình. Nhưng qua những yếu đuối bản thân, chúng con càng nhận ra tình
thương bao la của Chúa và cũng biết noi gương các Ngài trở thành chứng nhân cho
tình yêu Chúa giữa thế gian. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét