NIỀM TIN CHIẾN THẮNG SỰ SỢ HÃI
Thưa
anh chị em,
Chính
các tông đồ ngày xưa đã trải qua những giờ phút đen tối: Thầy chết, người ta
lùng bắt, các ông thất vọng, sợ hãi, vì thiếu niềm tin vào quyền năng của Chúa
và Lời Ngài. Hôm nay, “Vừa hết ngày sa-bát, bà Ma-ri-a Mác-đa-la
với bà Ma-ri-a mẹ ông Gia-cô-bê, và bà Sa-lô-mê, mua dầu thơm để đi ướp xác Đức
Giê-su. Sáng tinh sương ngày thứ nhất trong tuần, lúc mặt trời hé mọc, các bà
ra mộ. Các bà bảo nhau: "Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây?
" Nhưng vừa ngước mắt lên, các bà đã thấy tảng đá lăn ra một bên rồi, mà tảng
đá ấy lớn lắm. Vào trong mộ, các bà thấy một người thanh niên ngồi bên phải, mặc
áo trắng; các bà hoảng sợ”
(Mc 16,1-5). Các
bà sợ quá nên không thấy Chúa Giêsu Phục sinh hiện ra giữa các bà rõ ràng chàng
thanh niên ấy là Chúa đứng sờ sờ ra đó. Sợ quá nên Vừa ra khỏi mộ, các bà liền chạy trốn,
run lẩy bẩy, hết hồn hết vía. Các bà chẳng nói gì với ai và vẫn chưa tin Chúa đã sống
lại. Tại sao các bà chưa tin? Vì một người mới bị giết chết, an táng trong mồ rõ
ràng mà bây giờ lại đứng sờ sờ trước mặt các bà. Để củng cố đức tin, Chúa Giêsu
bảo các bà: "Đừng hoảng sợ! Các bà tìm Đức Giê-su
Na-da-rét, Đấng bị đóng đinh chứ gì! Người đã trỗi dậy rồi, không còn đây nữa.
Xin các bà về nói với môn đệ Người và ông Phê-rô rằng Người sẽ đến Ga-li-lê trước
các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người như Người đã nói với các ông".
Chúa
Phục Sinh đã đem lại cho các tông đồ và những người phụ n niềm vui và niềm tin
sắc đá. Họ đã bị lung lạc vì thấy Chúa Giêsu chết đau đớn nhục
nhã trên thập gía, nay tìm lại được niềm tin vì thấy Ngài sống lại vinh quang.
Các ngài đã buồn sầu lo sợ vì mất Thầy mình, nay được vui mừng vì gặp lại Thầy
trong thân xác Phục Sinh. Niềm tin và niềm vui đó từ nay không bao giờ mất được
nữa, vì Chúa Giêsu sẽ không bao giờ rời bỏ các môn đệ và các bà, và ở với họ mọi
ngày cho đến tận thế. Cho nên, từ bây giờ dù gặp trăm ngàn khó khăn thử thách,
họ vẫn vững tin rằng Chúa Giêsu Phục Sinh luôn đồng hành với mình để mình vượt
lên chiến thắng mọi khó khăn như Thầy đã chiến thắng.
Chúa Kitô Phục Sinh không còn chết nữa. Ngài đang sống và
hằng sống. Đối với Ngài, thời gian, không gian, không còn là cách trở. Nói khác
đi, Ngài vẫn hiện diện với chúng ta y
như là với các môn đệ và mấy người phụ nữ ngày xưa, có khi còn gần gũi thân thiết
hơn nữa. Đặc Ngài đang sống để dù chúng ta có chết Ngài cũng làm cho ta sống lại.
Chúa Phục Sinh luôn hiện diện trong ta qua Bí Tích Thánh Thể, khi chúng ta rước
Ngài vào lòng Ngài sẽ làm cho đời ta bình an khi thịnh vượng cũng như lúc gian
nan. Ngược lại, chúng ta bỏ Ngài ra ngoài các biến cố trong đời vì luôn lo sợ không
biết rõ những gì sẽ xảy ra trong cuộc sống và mình phải làm sao? Lo sợ vì bệnh
lạ xuất hiện nhiều mà không có thốc chữa, sợ đi xe vì cháy nổ, sợ ăn thịt gia
súc vì có hóa chất siêu nạt, lo sợ ăn rau quả vì có chất tăng trưởng, lo sợ vì
gạo cao su, sợ gia đình bất hạnh vì con hư hỏng, hay ông ăn chả bà ăn nem... Nhưng
điều đáng nói ở đây chính là việc đứng trước những lo âu hay đau khổ của cuộc sống,
chúng ta dễ rơi vào cơn trống rỗng tâm linh đồng thời không tìm được ý nghĩa của
cuộc sống. Điều nguy hiểm hơn chúng ta dễ cảm thấy mình như bị cô độc, dường
Chúa như bỏ rơi.
Thật ra, Chúa luôn đồng hành và ở với chúng ta mỗi ngày cho đến tận thế, luôn nhìn thấy những băng
khuâng lo lắng sợ hãi của ta, đồng thời giúp chúng ta nhìn sự hiện diện của
Chúa Phục Sinh trong từng biến cố, từng thử thách, từng khổ đau, Ngài giúp
chúng ta vượt khó, chiến đấu với những sợ hãi, vì Ngài quả quyết: “Chúng con đừng sợ, vì Thầy đã thắng thế gian”,
nên chắc chắn chúng ta thắng vượt được khó khắn, đau khổ trước bóng tối của cuộc
đời.
Lạy Chúa Giêsu phục sinh xin giúp chúng con luôn vững
tin! Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét