LẤY THIỆN LÚA TỐT THẮNG CỎ LÙNG TỘI LỖI
Qủa thế, trong mỗi người chúng ta có phần thiện
(tốt lành, vị tha, thánh thiện) và bên cạnh đó cũng có phần ác (xấu xa, vị kỷ,
tội lỗi). Làm sao để phần thiện bừng cháy lên, đánh tan hoàn toàn phần ác kia
đi. Đó chính là vấn đề mà dụ ngôn cỏ lùng trong Tin Mừng theo thánh Matthêu,
Chúa Giêsu muốn nêu và dạy cho chúng ta bài học lấy thiện thắng ác, lấy thánh
thắng tội lỗi, như chàng thanh niên trong bài hát, chạy về xin lỗi mẹ, hay như
chàng thanh niên Phaolô tàn ác với Đạo Chúa như khi gặp được Chúa anh ta trở
lại với Chúa, yêu Đạo Chúa sống thiện và thành Thánh Phaolô vĩ đại của Đạo Công
giáo chúng ta hôm nay.
Thánh
Kinh cho biết ngay từ thuở ban đầu Thiên Chúa tạo dựng nên vũ trụ vạn vật và con
người đều tốt đẹp. Nhưng Thánh Kinh cũng cho chúng ta biết ngay từ buổi đầu,
chính Satan đã cám dỗ tổ tông loài người bất tuân lệnh Chúa và từ đó tội lỗi
xâm nhập vào loài người. Cho nên, Chúa Giêsu hôm nay nói rằng: "Kẻ gieo
hạt giống tốt là Con Người (viết hoa, chính là Chúa Giêsu). Ruộng là thế gian.
Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. Kẻ thù đã
gieo cỏ lùng là ma quỷ". Thế thì tại sao Thiên Chúa không huỷ
diệt sự Ác ngay lập tức mà lại để cho sự ác hiện hữu, tác động xấu trên con
người và xã hội chúng ta? Trong dụ ngôn cỏ lùng, ông chủ không nghe theo đề
nghị của các đầy tớ cho nhỏ hết cỏ lùng khỏi ruộng lúa, mà ông nói cứ để cho cỏ
lùng phát triển song song với lúa tốt. Ông đưa ra lý do là nếu cho nhổ hết cỏ
lùng thì sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai
cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Sẽ đến giờ, đến lúc cỏ lùng và lúa tốt được tách
riêng ra. Vâng, Thiên Chúa có nhiều lý do để hành động như thế đối với chúng ta
là những người tốt cũng như xấu. Trước hết vì Thiên Chúa là Đấng từ bi nhân
hậu, không nỡ bẻ gẫy cây sậy đã dập, không dập tắt tim đèn còn khói. Thiên Chúa
là vị mục tử nhân lành, giàu lòng thương xót cho nên dù có phải bỏ lại chín mươi
chín con chiền lành cũng phải bỏ để phải đi tìm một con chiên lạc, dù đứa con
có hoang đàng, Thiên Chúa vẫn ngày ngày đứng ngóng đợi đứa con hoang trở về xin
lỗi để được thứ tha vì chỉ có Chúa là Chúa con thờ,
ngoài Chúa ra,
đâu là hạnh phúc ?" Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng, là chén phúc
lộc dành cho con; số mạng con, chính Ngài nắm giữ” (Tv 15,2.5. Vì
thế, Thiên Chúa biết và tin rằng người xấu có thể thay đổi thành người tốt,
người tội lỗi có thể trở nên người công chính, nhờ hồng ân của Thiên Chúa và
sức mạnh của Thánh Thần, như Lời Chúa trong Chúa trong bài đọc 1 khẳng định:
“Thiên Chúa xử khoan hồng vì Ngài làm chủ được sức mạnh.
Ngài lấy lượng từ bi cao cả mà cai quản chúng ta. Ngài đã cho con cái niềm hy
vọng tràn trề là người có tội được Ngài ban ơn sám hối”. Cụ thể, ông Matthêu và
Da-kêu phút trước còn là một nhân viên thu thuế tội lỗi, phút sau đã trở thành
môn đệ Chúa. Người trộm lành phút trước còn là tên trộm dữ, phút sau đã là
người được Đức Giêsu đưa vào thiên đàng hưởng hạnh phúc bên Chúa hay chúng ta
trước là tội nhân nhưng sau khi lãnh Bí Tích Hoà giải, Chúa tha tội và làm
chúng ta được giao hoà với Chúa và với anh chị em chúng ta với nhau. Như thế rõ
ràng nhờ ơn Chúa, chúng ta hãy lấy sự thiện mà tiêu diệt sự ác, sự tội nơi
chúng ta, nơi tha nhân và xã hội. Vấn đề là làm
thế nào để phát triển sự Thiện và tiêu diệt sự Ác nơi mình, nơi tha nhân và
trong xã hội?
Thưa bằng cách chúng ta phải khiêm tốn nhìn lại chính
mình trong cung cách đối nhân xử thế của chúng ta với mọi người bởi vì không ai
trong chúng ta hoàn toàn là thánh thiện và tốt cả. Chính sự khiêm tốn nhìn nhận
chính mình, chúng ta mới nhận ra một nửa lúa tốt là sự thánh thiện và nửa cỏ
lùng là tội lỗi trong chúng ta. Nửa lúa tốt là lòng yêu thương, bác ái, nhân hậu,
từ bi, quan tâm giúp người; nửa cỏ lùng là ích kỷ, hận thù, dục vọng... Nửa lúa
tốt là khiêm nhường, hiền lành, nửa cỏ lùng là kiêu căng, tự mãn, coi thường
tất cả. Nửa lúa tốt là trong sạch, khiết tịnh, tiết độ, nửa cỏ lùng là tham sân
si, lạc thú cờ bạc rượu chè gái gú... Nửa lúa tốt là công lý và hoà bình, nửa cỏ lùng là bất công và bất hiếu, bất hoà trong
gia đình hay xã hội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét