Trang

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

CHÚA NHẬT XVI TN

LẤY THIỆN LÚA TỐT THẮNG CỎ LÙNG TỘI LỖI 
Lời Chúa: Kn. 12, 13.16-19; Rm. 8, 26-27; Mt. 13, 24-43

          Là người Á đông, là người Việt Nam chắc anh chị em ai ai cũng biết tấm Bát Quái treo trước cửa nhà của anh chị em lương dân. Chúng ta thấy trung tâm của tấm Bát quái là hình tròn có hình âm dương, nửa màu trắng có một chấm đen, nửa màu đen có một chấm trắng. Đặc tính của chủ thuyết âm dương này là Dương là Động, nóng, sáng, trong, nhẹ, khô ráo, cứng, mạnh, tiến đi xa, mau lẹ, mở. Còn Âm  là Tĩnh, lạnh, tối, đục, nặng, ẩm ướt, mềm, yếu, lùi trở lại, chậm chạp, đóng. Từ đó người ta đưa vào trong quan niệm phần xác và phần hồn (tinh thần) của con cũng có âm dương. Phần xác âm dương nơi hệ thống kinh huyệt, còn tinh thần thì đó là cương nhu, thượng hạ hay thiện ác…

          Vâng, nơi mỗi tâm hồn, mỗi cộng đồng, mỗi xã hội luôn có thực tại thiện ác này hiện diện. Mỗi người, mỗi cộng đồng và thế giới luôn bị giằng co, lôi kéo bởi hai ma lực, hai khuynh hướng, hai trào lưu nội tâm trái nghịch nhau, một kéo về hướng tốt, một kéo về phía xấu. Chính Thánh Phaolô cũng đã cảm nghiệm được thực tại ấy nơi con người của mình nên Ngài nói: "Những điều tốt tôi muốn làm thì tôi không làm, trong khi những điều xấu tôi không muốn làm thì tôi lại làm". Cho nên, với bài hát: “Ảo Vọng”, tác giả Quốc An kể kinh nghiệm về hai thực tại thiện ác này đã làm cuộc đời ông từ con người thiện trở nên ác và trở về thiện nếu biết sám hối quay về, ông kể: “Màn đêm buông xuống âm thầm Tôi bước một mình, tuổi thơ đơn côi, không nhà không mẹ không cha. Nhiều đêm mưa gió, ướt lạnh tấm áo không lành. Biết đi về đâu, tìm đâu mái ấm gia đình. Từng ngày lang thang khắp chốn, mong được một bữa cơm no, vượt bao gian nan khốn khó, mơ về cuộc sống yên bình. Thời gian dần trôi đã thay đổi tôi khác xưa thật rồi, còn đâu niềm tin lòng mến yêu thương người, tôi đã lộc lừa gian đối. Đk: Xin lỗi mẹ xin lỗi mẹ, suốt bao năm qua con đã quá dại khờ. Ảo vọng lợi danh đã đánh mất con rồi. Con đã lầm đường lạc lối. Xin lỗi mẹ xin lỗi mẹ đã hi sinh cho con mà con đâu nào biết đến bây giờ đây khi nổi đau dâng đầy, chỉ có mẹ hiền bên con”.
     Qủa thế, trong mỗi người chúng ta có phần thiện (tốt lành, vị tha, thánh thiện) và bên cạnh đó cũng có phần ác (xấu xa, vị kỷ, tội lỗi). Làm sao để phần thiện bừng cháy lên, đánh tan hoàn toàn phần ác kia đi. Đó chính là vấn đề mà dụ ngôn cỏ lùng trong Tin Mừng theo thánh Matthêu, Chúa Giêsu muốn nêu và dạy cho chúng ta bài học lấy thiện thắng ác, lấy thánh thắng tội lỗi, như chàng thanh niên trong bài hát, chạy về xin lỗi mẹ, hay như chàng thanh niên Phaolô tàn ác với Đạo Chúa như khi gặp được Chúa anh ta trở lại với Chúa, yêu Đạo Chúa sống thiện và thành Thánh Phaolô vĩ đại của Đạo Công giáo chúng ta hôm nay. 
Thánh Kinh cho biết ngay từ thuở ban đầu Thiên Chúa tạo dựng nên vũ trụ vạn vật và con người đều tốt đẹp. Nhưng Thánh Kinh cũng cho chúng ta biết ngay từ buổi đầu, chính Satan đã cám dỗ tổ tông loài người bất tuân lệnh Chúa và từ đó tội lỗi xâm nhập vào loài người. Cho nên, Chúa Giêsu hôm nay nói rằng: "Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người (viết hoa, chính là Chúa Giêsu). Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là ma quỷ". Thế thì tại sao Thiên Chúa không huỷ diệt sự Ác ngay lập tức mà lại để cho sự ác hiện hữu, tác động xấu trên con người và xã hội chúng ta? Trong dụ ngôn cỏ lùng, ông chủ không nghe theo đề nghị của các đầy tớ cho nhỏ hết cỏ lùng khỏi ruộng lúa, mà ông nói cứ để cho cỏ lùng phát triển song song với lúa tốt. Ông đưa ra lý do là nếu cho nhổ hết cỏ lùng thì sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Sẽ đến giờ, đến lúc cỏ lùng và lúa tốt được tách riêng ra. Vâng, Thiên Chúa có nhiều lý do để hành động như thế đối với chúng ta là những người tốt cũng như xấu. Trước hết vì Thiên Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, không nỡ bẻ gẫy cây sậy đã dập, không dập tắt tim đèn còn khói. Thiên Chúa là vị mục tử nhân lành, giàu lòng thương xót cho nên dù có phải bỏ lại chín mươi chín con chiền lành cũng phải bỏ để phải đi tìm một con chiên lạc, dù đứa con có hoang đàng, Thiên Chúa vẫn ngày ngày đứng ngóng đợi đứa con hoang trở về xin lỗi để được thứ tha vì  chỉ có Chúa là Chúa con thờ, 
ngoài Chúa ra, đâu là hạnh phúc ?" Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng, là chén phúc lộc dành cho con; số mạng con, chính Ngài nắm giữ” (Tv 15,2.5. Vì thế, Thiên Chúa biết và tin rằng người xấu có thể thay đổi thành người tốt, người tội lỗi có thể trở nên người công chính, nhờ hồng ân của Thiên Chúa và sức mạnh của Thánh Thần, như Lời Chúa trong Chúa trong bài đọc 1 khẳng định: “Thiên Chúa xử khoan hồng vì Ngài làm chủ được sức mạnh.
Ngài lấy lượng từ bi cao cả mà cai quản chúng ta. Ngài đã cho con cái niềm hy vọng tràn trề là người có tội được Ngài ban ơn sám hối”. Cụ thể, ông Matthêu và Da-kêu phút trước còn là một nhân viên thu thuế tội lỗi, phút sau đã trở thành môn đệ Chúa. Người trộm lành phút trước còn là tên trộm dữ, phút sau đã là người được Đức Giêsu đưa vào thiên đàng hưởng hạnh phúc bên Chúa hay chúng ta trước là tội nhân nhưng sau khi lãnh Bí Tích Hoà giải, Chúa tha tội và làm chúng ta được giao hoà với Chúa và với anh chị em chúng ta với nhau. Như thế rõ ràng nhờ ơn Chúa, chúng ta hãy lấy sự thiện mà tiêu diệt sự ác, sự tội nơi chúng ta, nơi tha nhân và xã hội. Vấn đề là làm thế nào để phát triển sự Thiện và tiêu diệt sự Ác nơi mình, nơi tha nhân và trong xã hội?

Thưa bằng cách chúng ta phải khiêm tốn nhìn lại chính mình trong cung cách đối nhân xử thế của chúng ta với mọi người bởi vì không ai trong chúng ta hoàn toàn là thánh thiện và tốt cả. Chính sự khiêm tốn nhìn nhận chính mình, chúng ta mới nhận ra một nửa lúa tốt là sự thánh thiện và nửa cỏ lùng là tội lỗi trong chúng ta. Nửa lúa tốt là lòng yêu thương, bác ái, nhân hậu, từ bi, quan tâm giúp người; nửa cỏ lùng là ích kỷ, hận thù, dục vọng... Nửa lúa tốt là khiêm nhường, hiền lành, nửa cỏ lùng là kiêu căng, tự mãn, coi thường tất cả. Nửa lúa tốt là trong sạch, khiết tịnh, tiết độ, nửa cỏ lùng là tham sân si, lạc thú cờ bạc rượu chè gái gú... Nửa lúa tốt là công lý và hoà bình, nửa cỏ lùng là bất công và bất hiếu, bất hoà trong gia đình hay xã hội.

Người ta thường nói: “Nhân vô thập toàn”, còn Chúa Giêsu nói: “chẳng có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa” (Lc 18,19). Vì thế, chẳng có ai trên trần gian này hoàn toàn tốt lành, vị tha, thánh thiện cả; mà cũng chẳng có ai hoàn toàn xấu xa, vị kỷ, tội lỗi. Ước gì qua Lời Chúa hôm nay, chúng ta phải luôn chăm sóc những lúa tốt là các nhân đức nơi con người chúng ta bằng cách sống “hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hoà và nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong chúng ta người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho chúng ta, thì chúng ta cũng vậy, chúng ta phải tha thứ cho nhau. Trên hết mọi đức tính, chúng ta phải có lòng bác ái” (Cl 3, 13-4) vì chưng: “Yêu thương thì không làm hại người đồng lọai; yêu thương là chu toàn Lề Luật vậy” (Rm 13,10). Và bên cạnh sống các nhân đức ấy, chúng ta còn phải tỉnh thức, cầu nguyện và sám hối để nhờ ơn Chúa, chúng ta sẽ dần dần loại trừ được cỏ lùng là tội lỗi, tính thư tật xấu nơi con người chúng ta. Có như thế đến mùa gặt, tức là khi chúng ta nhắm mắt xuôi tay, đến trước toà phán xét, chúng ta sẽ được Chúa nhân từ âu yếm nói với chúng ta: “Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, hãy vào hưởng sự vui mừng với Chúa ngươi”.  Trong niềm tin ấy, mời cộng đoàn cùng tuyên xưng Đức Tin…





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét