Trang

Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

BÀI TĨNH TÂM TOÀN THỂ GIÁO XỨ


Chủ đề: BÌNH AN TRONG THẾ GIỚI, GIÁO XỨ VÀ GIA ĐÌNH

Đã lâu lắm rồi, ở nhiều nước trên thế giới đã không còn nghe súng đạn, không còn ngửi mùi thuốc súng nữa thế nhưng thử hỏi con người ở những nước ấy có được sự bình an gọi là bình an đích thực hay không? Vâng, con người ngày mỗi vẫn mong đi tìm sự bình an, đi tìm hạnh phúc của đời mình. Cuộc sống của mỗi người là hạnh phúc hay khốn khổ tùy thuộc vào từng suy nghĩ, lời nói, việc làm của mình. Có những ngày ta thấy thật phấn khởi hân hoan khi vừa mở mắt thức giấc, muốn cùng muôn tạo vật cất lời ngợi ca; và khi chiều tà, lòng ta đầy hạnh phúc khi cất lên lời tạ ơn. Nhưng làm sao tránh được những đêm trường giăng mắc cả khi bình minh sáng chói nhìn đâu cũng thấy ảm đạm, chán chường bởi trong lòng ta mất niềm tin tưởng, cảm thấy bế tắc trước những khó khăn, những áp lực liên tục xảy đến trong thế giới, giáo xứ và gia đình chúng ta.

Bình an thật sự trong tâm hồn thật quý giá, vậy chúng ta có biết thế nào là bình an đích thực không? Vâng, người ta vẫn thường nghĩ bình an là có sức khoẻ, nhà cao cửa rộng hay thành công trong cuộc sống... Tuy nhiên, nhìn vào thực tế nhiều người có đầy đủ những thứ đó nhưng họ vẫn thấy bất an. Ngược lại, nhiều người gian nan thiếu thốn hay đau khổ mà vẫn cảm thấy bình an. Như vậy, bình an đích thực là gì? Chúng ta có bình an không? Đức cha Phêrô Maria Nguyễn Văn Đệ đã trả lời rằng bình an đích thực không hệ tại ở sự giầu sang phú quý, mà sự bình an chỉ đến, khi người ta ở gần Chúa và ở trong Chúa, tức có Chúa ở cùng. Và Đức Cha cũng khẳng định rằng chúng ta chỉ thực sự bình an khi chúng ta biết tìm đến Chúa, ở trong Chúa và để Chúa ở trong ta, mà có Chúa là có bình an, mà có bình an là có tất cả.
Anh chị em thân mến, Tin Mừng hôm nay nói: Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi  là con Thiên Chúa. Đúng vậy, các nhân đức Kitô giáo chỉ triển nở nơi người nào giữ được sự bình an của Chúa và hoà hợp với mọi người theo tinh thần Kitô giáo, và người ta không đáng được danh hiệu con Thiên Chúa, nếu không xây dựng hoà bình cho xã hội, giáo hội là giáo xứ và gia đình mình. Vâng, bình an là mẹ của tình thương, mối dây thuận hoà mọi thành viên trong cộng đoàn với nhau, dấu cho thấy một tâm hồn thanh khiết và liên kết mật thiết với Chúa vì trước khi xa lìa các môn đệ, trong bữa ăn tối sau hết, Người đã hứa với những tâm hồn đang ngập trong xao xuyến: “Thầy để lại bình an cho anh em. Thầy ban cho anh em sự bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không như thế gian ban tặng. Lòng anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi” (Ga 14,27), ý Chúa nói là Chúa Giêsu từ giã chúng ta trong bình an, và rồi sẽ gặp lại chúng ta trong bình an của Ngài khi chúng ta kết hiệp với Ngài. Chúa Giêsu là bình an của chúng ta không chỉ vì Chúa thứ tha tội lỗi chúng ta, cho chúng ta được giao hòa cùng Thiên Chúa và dẫn đưa chúng ta về với Cha, để chúng ta được thỏa lòng khao khát. Chúa còn là vua bình an, là hoàng tử thái bình vì, như lời Thánh Phaolô nói Chúa Kitô là Đấng phá đổ bức tường ngăn cách và thù hận để con người được chung sống trong thanh bình.
Bình an là điều tốt lành ai ai cũng trông mong. Người sống trong chiến tranh mong hòa bình mau trở lại. Nhưng khi chiến tranh chấm dứt, lòng người vẫn khắc khoải trước bao thách đố xảy ra hằng ngày. Chúa Giêsu hứa ban cho các môn đệ, cũng như cho cả chúng ta, sự bình an quý giá vô vàn so với thứ bình an không có chiến tranh. Bình an Chúa Giêsu trao ban là ân huệ phục sinh của Người. Hay nói cách khác: “Chính Người là bình an của chúng ta” (Ep 2,14). Ai có được Người thì chẳng còn thiết gì hơn nữa. Chỉ cần một lần được ẵm Chúa trên tay, cụ Simêon đã cảm thấy toại nguyện, nên bộc phát cầu nguyện: “Xin để tôi tớ này được an bình ra đi, vì chính mắt con được nhìn thấy ơn cứu độ” (Lc 2,29).
Lúc sắp giã biệt thế gian mà về với Chúa Cha, Chúa Giêsu ưu ái trao ban cho các môn đệ sự bình an của Ngài. Ngài xác nhận rằng bình an của Ngài không như bình an của thế gian. Nếu bình an của thế gian là sức khỏe, tiền tài, danh vọng, lạc thú… thì bình an của Chúa hệ tại ở một cái gì khác hẳn. Nó hiện diện ngay cả trong đau khổ, thử thách và bất chấp những nghịch cảnh éo le bên ngoài. Nói tắt, đó là sự bình an của một trái tim đầy Chúa, của một tâm hồn rộng mở đón Ngài ngự trị. Bình an Chúa ban múc nguồn từ chính Thánh Thần của Ngài. Một kỷ nguyên mới đang mở ra để đánh dấu thời kỳ của Đấng Bảo Trợ, của tình yêu, của niềm tin, niềm vui, và bình an. Thánh Thần của Chúa Giêsu Phục Sinh minh chứng sự khải thắng của Ngài đối với thế gian, và đem lại bình an đích thực cho nhân loại.
Ai ai cũng khao khát tìm kiếm và kiến tạo sự bình an trong giáo xứ, gia đình hay hòa bình ngoài xã hội. Nhưng phải tìm bình an ở đâu? Khi gia đình nguyên tổ loài người còn được nghĩa thiết Chúa, được sống gần Chúa, thì tâm hồn bình an, trong tình thương yêu của Chúa. Nhưng khi họ phạm tội chống lại Chúa, và họ trở nên như kẻ thù nghịch với Chúa, thì lòng họ khắc khoải xao xuyến. Cho nên, khi chúng ta phạm tội là lúc chúng ta chống lại Chúa, xa dần Chúa là nguồn bình an và sẽ phải sống trong dằn vặt, lo âu. Kinh nghiệm của Cain thật đáng gẫm suy: Sau khi giết em là Abel, Cain mất hết bình an trong tâm hồn và lúc nào cũng cảm thấy như có đôi mắt Thiên Chúa dõi theo mình với câu hỏi trách móc: Cain, em ngươi đâu? Tội lỗi đẩy con người xa Chúa, đồng thời cũng gây đổ vỡ trong chính mình, mất bình an.  Nỗi khắc khoải, hối hận vì tội lỗi, sự thất vọng vì yếu đuối của bản thân khiến con người nhiều lúc không thể chấp nhận và tha thứ cho chính mình để bất an suốt đời.
Vì vậy, ngay trong đêm Ngôi Hai Thiên Chúa giáng sinh làm người, các sứ thần của Chúa trên trời đã hát vang rằng: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương” và rồi ngay sau khi sống lại từ cõi chết, Chúa Giêsu đến với các Tông đồ, ban bình an cho các ông và hứa ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. Rõ ràng rằng sự bình an của Chúa Giêsu là Con Người Chúa Giêsu và Thần Khí của Người. Chúng ta lãnh nhận bình an này khi cử hành các Bí tích và nhất là Bí tích Thánh Thể. Thế nên, trong Tông Huấn Niềm Vui Phúc Âm, Đức Thánh Cha Phanxicô khẳng định rằng người ta chỉ có bình an thực sự là người ta luôn biết rằng Chúa Giêsu đi với mình, nói với mình, thở với mình, làm việc với mình. Chỉ khi ấy, chúng ta biết rằng cuộc sống với Chúa Giêsu trở nên đầy đủ hơn và với Người, chúng ta dễ dàng tìm thấy bình an trong mọi sự và biến cố của cuộc đời (số 226).

Vì thì làm sao để có bình an của Chúa trong xã hội, trong giáo xứ và gia đình chúng ta hôm nay?

Trong những tháng ngày làm con Chúa, làm tông đồ kiến tạo sự hoà bình  cho Chúa trong thế giới hôm nay thế giới mà Cha Ronald Witherup nói rằng một thế giới mà con người ngày nay dường như đang bị cuốn vào một cảnh sống vội vả, ồn ào và náo nhiệt của xã hội đồng thời cũng dễ lãng du trong thế giới ảo để quên đi chính mình. Như thế thì hỏi làm sao chúng ta nghiệm thấy được sự bình an của Chúa trong đời sống chúng ta? Cha Witherup nói rằng chỉ có thinh lặng trong nội tâm và sống thân mật với Chúa trong chiêm niệm, cầu nguyện và cử hành các Bí tích nhờ đó chúng ta mới khám phá bình an Chúa dành cho chúng ta phong phú là dường nào trong cuộc sống này. Qủa thế, trong Sắc Lệnh Về Hoạt Động Truyền giáo của Giáo Hội, Công Đồng Vaticano II dạy rằng ngay từ đầu, Chúa Giêsu “đã gọi đến với Người những kẻ Người muốn và lập thành nhóm mười hai để họ ở với Người và để Người sai họ đi rao giảng” (Mc 3,13). Như thế, các Tông Đồ là mầm mống của Israel mới, đồng thời cũng là nguồn gốc của hàng Giáo phẩm. Sau đó, Người đã thiết lập Giáo Hội nên như bí tích cứu độ, và sai các Tông Đồ đi khắp thế gian như chính Người đã được Chúa Cha sai đi (x. Ga 20,21): “Vậy các con hãy đi dạy dỗ muôn dân, rửa tội cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ tất cả những điều Thầy đã truyền cho các con” (Mt 28,19-20). “Các con hãy đi khắp thế gian, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo. Ai tin và chịu phép Rửa sẽ được cứu rỗi, còn ai không tin sẽ bị luận phạt” (Mc 16,15). Do đó, Giáo Hội có nhiệm vụ truyền bá đức tin và ơn cứu rỗi và bình an của Chúa Kitô đến cho mọi người. Do sự uỷ thác rõ ràng của các Tông Đồ cho hàng Giám mục với sự tham dự của các linh mục, hợp nhất với Đấng kế vị thánh Phêrô cũng là Mục Tử Tối Cao của Giáo Hội, đàng khác do sự sống mà Chúa Kitô thông ban cho các chi thể, “nhờ Người, toàn thân thể được gắn liền và liên kết chặt chẽ với nhau nhờ mọi thứ gân mạch nuôi dưỡng, mỗi chi thể hoạt động tuỳ theo chức năng của mình, làm cho toàn thân triển nở và được xây dựng trong đức ái” (Ep 4,16). Vì thế, khi vâng lệnh Chúa Kitô đồng thời được ân sủng và tình yêu của Chúa Thánh Thần thúc đẩy, Giáo Hội thực thi sứ mệnh bằng cách hoạt động để hoàn toàn trở nên thực sự hiện diện cho tất cả mọi người và mọi dân tộc, để nhờ gương mẫu đời sống, lời giảng dạy, các bí tích và những phương thế trao ban ân sủng khác, Giáo Hội dẫn đưa họ đến với đức tin, đến với ơn giải thoát và sự bình an của Chúa Kitô, nhờ đó mở ra con đường rộng thoáng và vững chắc giúp họ tham dự trọn vẹn mầu nhiệm Chúa Kitô (số 5). Công Đồng Vaticanô II còn dạy rằng: Ðể có thể sống kết hiệp mật thiết hơn với Chúa Kitô trong mọi cảnh ngộ cuộc đời, Chúa Thánh Thần không bao giờ ngừng khơi dậy trong Dân Chúa và Giáo Hội hằng khuyến khích, đôi khi còn buộc dùng, để thánh hóa các chi thể mình bằng nhiều phương thế khác nhau. Trong tất cả các phương thế thiêng liêng, quan trọng hơn cả là kết hợp với Chúa Giêsu nơi Bàn Lời Chúa và Bàn Thánh Thể”.

Cho nên, Kính thưa..
1.   Bàn Tiệc Lời Chúa sẽ giúp chúng ta nghiệm thấy bình an của đích thực và kiến tạo bình an trong xã hội, giáo xứ và gia đình.

Với Bàn Tiệc Lời Chúa, chúng ta nghiệm thấy sự bình an của Chúa và kiến tạo bình an ấy trong xã hội, giáo xứ và gia đình. Vâng, Thánh Phaolô khẳng định rằng chỉ trong Đức Kitô, chúng ta mới nghe được lời chân lý là Tin Mừng cứu độ chúng ta. Rõ ràng, sống với Chúa Kitô và nhờ Lời của Ngài chúng ta được bình an trong mọi cảnh ngộ cuộc đời. Bởi vì, khi chúng ta kết hiệp mật thiết với Chúa, Ngài ban Lời Ngài là sức mạnh cho ta nhẫn nại chịu đựng tất cả, tin tưởng tất cả và hy vọng tất cả với Chúa trong mọi biến cố, Lời của Chúa giải thoát chúng ta khỏi sự kìm kẹp của tội lỗi, giao hòa chúng ta với Chúa và với tha nhân. Cho nên, “Lời Chúa là lời sáng tạo” (St 1,3-26); "sống động và linh nghiệm" (Dt 4,12) “Lời hằng sống” (Ga 6,68); “Lời mang lại ơn cứu độ cho muôn dân” và làm phát sinh hoa trái cứu độ: bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà và tiết độ (Gl 5, 22- 23). Vì vậy, Thư Chung 1980, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã nêu lên tầm quan trọng cũng như định hướng cho mọi tín hữu về giá trị của Lời Chúa trong cuộc sống: “Yêu mến Thánh Kinh không chỉ thể hiện qua việc phổ biến sách Thánh Kinh, mà còn là siêng năng đọc Lời Chúa trong đời sống cụ thể của mình. Nói cách khác, đọc Lời Chúa không những để hiểu về Chúa mà còn để tìm hướng đi cho cuộc đời” (số 8).
Vì thế, chúng ta phải đem Lời Chúa nhập vào mảnh đất tâm trí, lời nói, hành động của chúng ta trong cuộc sống hằng ngày, nghĩa là chúng ta phảiăn” Lời, hấp thụ lấy Lời hằng ngày qua việc đọc, suy niệm và thi hành Lời Chúa. Vì chưng, Chúa thực hiện Lời của Ngài nơi mọi hoạt động, công việc của chúng ta qua việc sống Lời Ngài. Ngược lại, nếu chúng ta đọc Lời Chúa và không thi hành thì chẳng khác gì đọc bài báo. Điều đó chứng tỏ chúng ta không tin vào sức mạnh của Lời Chúa, như thế đức tin của chúng ta đã chết rồi. Vì vậy Thánh Giacôbê khuyên: "Anh em hãy đem Lời ấy ra thực hành, chứ đừng nghe suông mà lừa dối chính mình. Thật vậy, ai lắng nghe Lời Chúa mà không thực hành, thì giống như người soi gương thấy khuôn mặt tự nhiên của mình. Người ấy soi gương rồi đi, và quên ngay không nhớ mặt mình thế nào. Ai thiết tha và trung thành tuân giữ luật trọn hảo -luật mang lại tự do-, ai thi hành luật Chúa, chứ không nghe qua rồi bỏ, thì sẽ tìm được hạnh phúc trong mọi việc mình làm" (Gc 2,22-25).
Vâng, nghe và thi hành Lời Chúa ở bất cứ lúc nào và hoàn cảnh nào, bất cứ hạng người nào dù thánh hay tội nhân, dù hạnh phúc hay đau khổ thì nhờ sức mạnh của Lời Chúa, con người và cuộc sống của chúng ta phát sinh hoa thơm trái ngọt cho mình và cho xã hội, cho giáo xứ hay gia đình mình là bình an và thánh thiện. Cụ thể, Ông Phêrô đã vất vả thả lưới suốt đêm mà chẳng bắt được con cá nào mà chỉ khi Chúa Giêsu truyền lệnh và ông vâng Lời Chúa thì được mẻ cá đầy thuyền (Lc 5,1-11). Rõ ràng rằng vì tin và vâng Lời Chúa nên Phêrô bắt được cá, ngược lại chính sự tự cao, quên Chúa, quên Lời Ngài nên cả đêm chẳng bắt được con cá nào. Không phải nhờ vào khả năng của chính mình mà Phêrô bắt được cá, nhưng nhờ tin và thi hành Lời Chúa truyền. Thế rồi, cũng chính vì tin rằng Lời Chúa Giêsu uy lực nên chị phụ nữ tội lỗi cấp thành phố đã sẵn sàng làm tất cả để được thứ tha và đem lại nguồn bình an và hạnh phúc đích thực cho đời chị (Lc 7,37-47). Rồi, một người tội lỗi tầy trời như chàng thanh niên Augustinô đã tin vào Lời Chúa và thi hành Lời Chúa dạy, Chúa đã biến mảnh đất tâm hồn của Ngài đầy sỏi đá, bui gốc thành mảnh đất tâm hồn là đời sống thánh và thiện mà mọi người hôm nay gưỡng mộ.
Vì vậy, để xã hội, giáo xứ và gia đình có được bình an đích thực và hoà thuận thương yêu nhau. Chúng ta hãy sống Lời Chúa một cách triệt để và thật lòng. Cụ thể, nếu tâm hồn chúng ta có những sói đá là kiêu ngạo, nghe Lời Chúa mà không sống Lời Chúa, ích kỷ… thì chúng ta cần phải cày sâu cuốc bẩm bằng việc khiêm nhường, đọc và cầu nguyện với Lời Chúa để thấy những viên sỏi đá ấy, lượm và vất đi qua việc năng chịu các Bí Tích. Nếu tâm hồn chúng ta là bụi gai, gai của đam mê dục vọng tội lỗi, gai của gian dối, lọc lừa, gai của kỳ thị, khinh người, gai của các loại tội lỗi khác… thì chúng ta cần phải phát hoang, đào bậc gốc bụi ấy mà bỏ đi ra ngoài tâm trí, hành vi trong cuộc sống chúng ta bằng việc sống thi hành các giới răn của Chúa và Hội Thánh, nhất là Lời Chúa hằng ngày. Còn nếu tâm hồn chúng ta có những vệ đường của tội trong gia đình hay cộng đoàn của chúng ta đang sống như vệ đường của việc bất hiếu, không vâng lời bề trên, giận hờn ghen ghét, vợ chồng ngoại tình, con cái hoang đàng, cộng đoàn xào xáo nhau… Chúng ta cần phải dẹp bỏ những vệ đường này bằng việc Mến Chúa yêu người hết lòng, sức sức và hết linh hồn có như thế  hạt giống Lời Chúa phát sinh hiệu năng nơi tâm hồn, cách sống và hành xử của chúng ta giống như Chúa và các thánh trong gia đình và cộng đoàn hay ngoài xã hội hầu thế giới loài người được thái bình thịnh vượng.

2.   Bàn Tiệc Thánh Thể sẽ giúp chúng ta nghiệm thấy bình an đích thực và kiến tạo bình an trong xã hội, giáo xứ và gia đình.

Với bàn tiệc Thánh thể, chúng ta cũng cảm nghiệm bình an đích thực và kiến tạo bình an trong xã hội, giáo xứ và gia đình. Vâng, trước khi trao cho Tông đồ sứ mạng tiếp tục mầu nhiệm tình yêu Thánh Thể: “Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”, Chúa Giêsu thông ban tình yêu của Chúa cho các ngài, đến độ tình yêu của Chúa trở thành thức ăn thức uống nuôi dưỡng các ngài. Hôm nay Chúa cũng nói với chúng ta: “Đây là Mình Thầy, các con hãy nhận lấy mà ăn. Đây là chén Máu Thầy, các con hãy nhận lấy mà uống”, điều chúng ta cần phải chú ý là Chúa không chỉ trao chính mình cho chúng ta mà còn truyền cho chúng ta phải ăn Thịt phải uống Máu Ngài. Vì ăn thịt và uống máu Chúa là một động thái thể lý đồng thời diễn tả một hành động tinh thần thấm nhuần tâm tư của Chúa, sống trong tình nghĩa thân mật với Chúa, vì chưng, Chúa Giêsu nói: “Ai ăn thịt và uống máu Ta thì ở trong Ta và Ta ở lại trong người ấy”. Như vậy, Chúa Giêsu Thánh Thể là nguồn sinh lực, nguồn gợi hứng và nguồn bình an sung mãn cho cuộc đời chúng ta, lúc đó tình yêu của Chúa không chỉ là phản ánh tình yêu của Chúa Giêsu Thánh Thể tỏa sáng trong con người chúng ta mà còn tuôn trào và thấm nhuần vào lòng chúng ta sự bình an và thánh thiện, yêu thương và phục vụ, tha thứ và hy sinh để qua chúng ta, đoàn dân Chúa và mọi người nhận ra được tình yêu vô biên và bình an của Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể.  Cho nên, Thánh Têrêxa Calculta đã khẳng định rằng: “Chỉ có Tấm Bánh Thánh Thể mới ban Sự Sống mới, có thể băng bó những tổn thương, ban sức mạnh, bình an và đỡ nâng cho hành trình đức tin cũng như sứ mạng của chúng ta là thi thố Tình Yêu Thiên Chúa cho muôn người”.
Vì thế, mỗi lần chúng ta đến rước Mình Thánh Chúa, chúng ta tin thật Chúa đang hiện diện trong Bí tích Thánh Thể, chúng ta mến yêu và thờ lạy Chúa đó là điều chính đáng. Đồng thời cũng xin Chúa ban sức mạnh cho chúng con để chúng ta nỗ lực xây dựng hoà bình trong đời sống gia đình, giáo xứ, xã hội chúng ta bằng việc yêu người như Chúa Giêsu Thánh Thể yêu. Yêu là phục vụ, tha thứ hy sinh cho người mình yêu.
Chúa Giêsu Thánh Thể chính là nguồn mạch bình an cho các môn đệ và cả nhân loại chúng ta. Giữa lúc các môn đệ đang nghi ngờ và lo sợ, đang đóng chặt cửa để tìm sự an toàn thì Chúa đã hiện ra để ban bình an và củng cố đức tin cho các ngài. Hôm nay trong một thế giới bất an, gia đình khủng hoảng niềm tin, giáo xứ chưa hoà thuận với nhau. Chúng ta đã được Chúa Giêsu Thánh Thể ban bình an cho chúng ta và chúc chúng ta đi và mang bình an ấy đến mọi người chúng ta gặp gỡ trong cuộc sống mỗi khi kết thúc Thánh lễ. Vì vậy, mỗi chúng ta đừng đóng chặt cửa tâm hồn trong sự ích kỷ mà hãy sẵn sàng rộng mở cõi lòng để đón nguồn bình an và niềm vui Phục sinh của Chúa; biết ra khỏi sự ích kỷ và khép kín của bản thân để đem niềm vui của Chúa đến cho anh chị em chúng ta bằng lời nói, hành động yêu thương chân tình và cụ thể.

Chúa Giêsu Thánh Thể đã ban bình an và niềm vui Phục sinh của Chúa cho chúng ta hằng giây hằng phút trong cuộc sống mỗi khi chúng ta đọc Lời Chúa và tham dự cử hành các Bí Tích. Vậy từng cung cách đối nhân xử thế trong xã hội, giáo xứ và gia đình, chúng ta cũng biết trao bình an và làm lan tỏa niềm vui của Chúa cho mọi người nhờ biết sẵn sàng: (Hát Kinh Hoà Bình): “Biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người. Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nới lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm. Để con đem tin kính vào nơi nghi nan chiếu trông cậy vào nơi thất vọng, để con rọi ánh sáng vào nơi tối tăm đem niềm vui đến chốn u sầu, tìm an ủi người hơn được người ủi an, tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết, tìm yêu mến người hơn được người mến yêu.  Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét