1. Xin cha giải đáp
giúp câu hỏi sau đây: Ơn
linh ứng là ơn gì ?
Khi học, đọc và nghiên cứu Thánh Kinh thì
trước tiên phải nói đến Ơn linh ứng (Inspiration) tức là
ơn đặc biệt Chúa Thánh Thần ban để thúc giục và soi sáng cho
các tác giả con người để họ viết ra các Sách trong toàn bộ Thánh
Kinh (Cựu và Tân Ước) trước hết bằng ngôn ngữ Do
Thái và Hy lạp. Và từ các ngôn ngữ nguyên thủy này Thánh Kinh được dich ra
tiếng Latinh trước và sau này ra các ngôn ngữ khác cho mọi người
trong Giáo Hội đọc ngày nay.
Toàn bộ Sách thánh được gom lại thành một bộ Thánh
Kinh bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp Biblia có nghĩa nhiều Sách được gom
lại thành một bộ sách có tên chung là Thánh Kinh.
Sở dĩ Sách được gọi là Sách Thánh vì có ơn linh ứng
của Chúa Thánh Thần đã ban cho các tác giả loài người để hướng dẫn họ
viết ra những gì Thiên Chúa muốn cho con người biết và thi hành để được
chúc phúc, và nhất là được cứu độ nhờ công nghiệp cứu chuộc vô
giá của của Chúa Kitô, Đấng đã đến trần gian làm Con Người và
đã “hy sinh mạng sống mình làm giá chuộc cho muôn dân” (Mt 20
: 28).
Giáo Hội tin các Sách trong toàn bộ Thánh Kinh
Cựu và Tân Ước phải có Ơn linh ứng của Chúa Thánh Thần là tác giả chính
của Thánh Kinh, đã soi sáng và hướng dẫn các tác giả con người
viết ra Lời Chúa từ thời xa xưa trong Cựu Ước
và cho đến ngày Sách cuối cùng của Tân Ước là Sách Khải Huyền
(Revelation) của Thánh Gioan ra đời vào cuối thế kỷ thứ nhất
sau khi Chúa Kitô hoàn tất công cuộc cứu chuộc nhân loại và về
trời..
Về bằng chứng có lời Thiên Chúa nói cho các tác
giả con người, ta có trước hết, lời Thiên Chúa đã phán với ông
Mô-sê trong thời Cựu Ước như sau : “ĐỨC
CHÚA phán với ông Mô-sê: “hãy ghi chép những lời này, vì dựa trên
chính những lời này mà Ta đã lập giao ước với ngươi và với
Israel” ( Xh 34: 27). Có thể nói ông Mô-sê là
người được ơn linh ứng đầu tiên để viết ra 5 cuộn gọi là Ngũ
Kinh hay Pentateucos tức Năm cuốn Sách đầu tiên trong Cựu Ước
là: Sách Sáng Thế, Sách Xuất Hành, Sách Lêvi, Sách Dân Số, Sách Đệ Nhị Luật
Mặt khác, Sách ông Gióp, cũng cho ta biết về ơn
linh ứng giúp cho con người hiểu biết lời Chúa như sau: “Nhưng thực ra
sinh khí trong con người - Tức hơi thở của Đấng toàn năng, mới
làm cho hiểu biết” ( Gb 32:8).
Thánh Công Đồng Vaticanô II, trong Hiến chế Tin lý về
Mặc Khải của Thiên Chúa (Dei Verbum) đã nói như sau về Ơn Linh Ứng: “Những
gì Thiên Chúa mạc khải và Thánh Kinh chứa đựng và bày tỏ, đều được
viết ra dưới sự linh ứng của Chúa Thánh Thần. Thực vậy, Giáo Hội Mẹ
Thánh, nhờ đức tin tông truyền, xác nhận rằng toàn
bộ Sách Cựu Ước cũng như Tân Ước với tất cả các thành
phần, đều là Sách Thánh và được ghi vào bản chính lục Thánh Kinh bởi
lẽ được viết ra dưới sự linh ứng của Chúa Thánh Thần, nên
tác giả của các sách ấy là chính Thiên Chúa và chúng được lưu truyền cho Giáo
Hội với tình trạng như vậy” ( Dei Verbum , no. 11).
Trước Công Đồng Vaticanô II, các Đức cố
Giáo Hoàng Leô-XIII, trong Thông điệp Providentissimus, ban
hành ngày 18-11-1893, Đức cố Giáo Hoàng Benedictô XV với
Thông diệp Spiritus Paraclitus ngày 15-9-1921, và Đức cố Giáo
Hoàng Piô XII với Thông Điệp Divino Afflante ngày
30-9-1943, đều quả quyết là toàn bộ Thánh Kinh có ơn linh ứng
của Chúa Thánh Thần nên được gọi và tôn kính là Sách thánh vì thực sự
chứa đựng lời Thiên Chúa nói với con người suốt từ thời Cựu Ước cho
đến thời Tân Ước.
Cụ thể, Ngôn sứ Ê-de-ki-en đã nói như sau
về lời Chúa muốn nói với dân của Người: “Phần
ngươi, hởi con người, Ta đã đặt ngươi làm người canh gác cho nhà Israel.
Ngươi sẽ nghe lời từ miệng Ta phán ra, rồi thay Ta báo cho chúng biết: Nếu
Ta phán với kẻ gian ác rằng: “hỡi tên gian ác, chắc chắn người phải chết”
mà ngươi không chịu nói để cảnh cáo nó từ bỏ con đường xấu xa, thì chính
kẻ gian ác ấy sẽ phải chết vì tội của nó, nhưng Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó. Ngược
lại, nếu ngươi đã báo cho kẻ gian ác phải từ bỏ con đường của nó mà trở lại,
nhưng nó không trở lại, thì nó sẽ phải chết vì tội của nó. Còn ngươi, ngươi
sẽ cứu được mạng sống mình” (Ed 33: 7- 9).
Khi đến trần gian làm Con Người để cứu chuộc cho nhân
loại, Chúa Giêsu cũng nói rõ là Người chỉ nói và dạy những gì
đã nghe từ Chúa Cha, Đấng đã sai Người: “Đạo lý Tôi dạy không phải là của Tôi, nhưng
là của Đấng đã sai Tôi” (Ga 7:
16).
Thánh sử Gioan chắc chắn đã được ơn linh ứng khi
thuật lại lời Chúa Giêsu trên đây để cho chúng ta tin rằng những gì
ngài viết trong Tin Mừng thứ 4 là lời Thiên Chúa đã được linh
ứng cho ngài viết, chứ không phải tự ý ngài viết ra những điều đó.
Nói rõ hơn, những lời giảng dạy của Chúa
Giêsu trong suốt 3 năm Người đi rao giảng Tin Mừng cứu độ, dạy dỗ và làm nhiều
phép lạ, đã được ghi chép rất nhiều trong 4 Tin mừng của
Matthêu, Maccô, Luca và Gioan, cộng thêm với các thư mục vụ của
các Thánh Phaolô, Phêrô, Gioan, Gia-cô-bê, Giuđa
, và Sách Khải Huyền của Gioan hợp lại thành trọn bộ
Kinh Thánh Tân Ước. Tuy nhiên, theo Thánh Gioan thì những gì ngài
viết ra trong Tin Mừng thứ 4 không ghi chép lại hết mọi
lời Chúa Giêsu đã nói và việc Chúa đã làm, bởi vì: “Còn nhiều điều khác Đức Giêsu đã làm. Nếu
viết lại từng điều một thì tôi thiết nghĩ : cả thế giới cũng không đủ chỗ
chứa các sách viết ra” (Ga 21: 26).
Dầu vậy, những gì đã được viết ra trong 4 Phúc
Âm và các Thư Mục Vụ hay Thánh Thư (Epistles) phải
là những điều Chúa Thánh Thần linh ứng cho các tác giả trên viết ra
bằng ngôn ngữ loài người thông dụng thời đó là tiếng Hy
Lạp và Do Thái cổ (Aramaic, Phúc Âm Thánh Matthêu) .
Các Sách thánh mà Giáo Hội nhìn nhận có Ơn linh ứng
gồm có 46 Sách Cựu Ước và 27 Sách Tân Ước. Thư qui này đã được Công
Đồng Trentô (1545-1564) đóng lại nghĩa là từ đó đến nay không có Sách nào được
nhận thêm vào tổng số các Sách thánh trên đây.
Nói về ơn Linh ứng, Thánh Phaolô đã có lời chứng
như sau:
“Tất cả những
gì viết trong Sách Thánh đều do Thiên Chúa linh ứng, và có ích cho
việc giảng dạy, biện bác, sửa dạy, giáo dục để trở nên công chính. Nhờ vậy,
người của Thiên Chúa nên thập toàn, và được trang bị đầy đủ để làm mọi
việc lành” (2 Tm 3: 16-17).
Thánh Phêrô cũng dạy như sau về Ơn Linh Ứng của
Chúa Thánh Thần: “Nhất là anh em
phải biết điều này: không ai được tự tiện giải thích một Lời ngôn sứ nào trong Sách Thánh. Quả
vậy, lời ngôn sứ không bao giờ lai do ý muốn của người phàm, nhưng chính
nhờ Thánh Thần thúc đẩy mà có những người đã nói theo lệnh của Thiên Chúa” (2
Pr 1: 20-21).
Tóm lại, chính Chúa Thánh Thần là tác giả chính của
toàn bộ Thánh Kinh, nhưng Ngài đã dùng các tác giả con người để viết ra lời
Chúa bằng ngôn ngữ nhân loại để loan truyền lời Chúa cho mọi dân mọi nước được
biết thánh ý của Thiên Chúa, tình thương và kế hoạch của Người trong việc
sáng tạo và cứu độ loài người nhờ Chúa Kitô.
2.
Thưa Cha, trong Thánh Kinh, tại sao có các bản LXX (70) và bản Vulgata? Bản
LXX (70) và Vulgata là gì?
Như đã nói trên, Thánh Kinh là toàn bộ Lời Chúa nói
với con người được Chúa Thánh Thần linh ứng cho các tác giả con người viết
thánh sách cho chúng ta đọc ngày nay. Trong thời Cựu Ước, vào thế kỷ thứ 3
trước Chúa Giáng sinh, có 70 nhà thông thái đã dịch các Sách thánh Cựu
Ước viết bằng tiếng Do Thái ra tiếng Hy lạp để giúp các tín hữu Do
Thái không nói được tiếng Do Thái có thể đọc Thánh Kinh dịch ra
tiếng Hy Lạp. Công việc dịch thuật lần đầu tiên này diễn
ra tại Alexandria (Ai Cập) dưới triều hoàng đế Ptolemy II
Philadelphus (285-246 B.C) trước Chúa Giáng Sinh.
Bản dịch Thánh Kinh đầu tiên này có tên là Septuagint bắt
nguồn từ ngữ căn Hy Lạp và có nghĩa là số 70, vì thế được mang số La
mã LXX để chỉ Bản dịch Thánh Kinh Cựu Ước từ tiếng Do Thái sang
tiếng Hy Lạp trong thời Cựu Ước.
Sau này , Thánh Jerome (340-420 A.D), một Thánh Kinh
gia rất thông thái đã dịch tất cả các Sách Thánh Tân Ước viết bằng tiếng Hy Lạp và
Aramaic (Do Thái cổ - Tin Mừng Thánh Matthêu) sang tiếng La Tinh là
tiếng thông dụng của giới bình dân thời đó. Bản dịch này có tên là Vulgata=Vulgate có
nghĩa là bản dịch phổ thông Thánh Kinh Tân Ước của Thánh Jerôme. Bản dịch này được chính
thức sử dụng trong Giáo Hội từ thời đó cho đến nay.
Tóm lại, là tín hữu trong Giáo
Hội, chúng ta chỉ đọc những Sách được Giáo Quyền công nhận là có ơn linh ứng mà
thôi. Thư qui Thánh Kinh chỉ gồm có 46
Sách Cựu Ước và 27 Sách Tân Ước
như đang được đọc, học và nghiên cứu để biết Lời Chúa muốn nói với
con người ở khắp mọi nơi, trong mọi nền văn hóa và ngôn ngữ nhân loại. Thánh Kinh và
Thánh Truyền (Sacred Tradition) là các kho mạc khải Lời Chúa và
giáo lý của Người cho ta biết và thi hành để được cứu độ, tức được
vui hưởng hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa là Cha trên Nước Trời mai sau.
Chúng ta cùng cảm tạ Chúa
về hồng ân này và siêng năng đọc Thánh Kinh để nghe và
sống Lời Chúa hầu được cứu độ, như lòng Người mong muốn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét