Trang

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

LỄ ĐỨC MẸ SẦU BI 15-9

Kết quả hình ảnh cho đức mẹ sầu bi


* LỊCH SỬ
Thánh lễ Đức Mẹ Sầu Bi hay còn gọi là lễ “Bảy sự Thương Khó Đức Bà”  được hình thành vào thời Trung Cổ. Năm 1667 dòng Serviten bắt đầu phổ biến thánh lễ này. Mãi đến năm 1814 Đức Thánh Cha Piô VII mới cho phép toàn thế giới mừng kính thánh lễ này. Lễ Đức Mẹ Sầu Bi được kính nhớ liền ngay sau lễ Suy Tôn Thánh Giá. Giáo Hội muốn nhắc nhở con cái mình khi suy tôn Thánh Giá Chúa Giêsu, không được quên một hình ảnh sống động đứng dưới chân Thánh Giá là Mẹ Maria.  Dĩ nhiên dưới chân Thánh Giá còn có những môn đệ khác, nhưng Mẹ là người hiệp thông sâu xa nhất với cuộc thương khó của Chúa Giêsu, Con Mẹ.  Nhưng tại sao lại gọi ngày lễ hôm nay là lễ Đức Mẹ Sầu Bi. Hiểu thế nào là sự “sầu bi” nơi Đức Mẹ?


* Suy Niệm: 
MẸ SẦU NHƯNG KHÔNG THẢM, BI NHƯNG KHÔNG LUỴ
Người ta thường nói sầu đi với thảm cho nên ca dao có câu: Có chồng như cá ở ao, Kẻ nam người bắc, biết bao thảm sầu". Sầu mà thảm là cái sầu của người thất bại chua cay, cái sầu của người tuyệt vọng, thê lương; cái sầu của người bị bồ đá, chồng bỏ, vợ chia tay hay bị vỡ nợ, làm ăn thất bại thua lỗ, chẳng hạn. Đây là những cái sầu thường dẫn đến tự vẫn. Còn bi thường đi với luỵ tức là rũ rượi và quỵ ngã khi đối diện với đau khổ. Ấy nhưng, cái sầu nơi Đức Mẹ là sầu thương chứ không phải sầu thảm. Sầu vì thương Chúa Giêsu đã quá yêu nhân loại nên phải chết đớn đau trên thánh giá, phải bị lưỡi dòng đâm thâu…  Sầu vì thương nhân loại yếu đuối, bất trung bội phần và đã sa vòng tội lỗi của ma quỷ. Còn cái bi nơi Đức Mẹ là bi hùng.  Trong đau khổ tột cùng Mẹ vẫn đứng anh dũng dưới chân thánh giá. Mẹ đứng để hiệp thông đau khổ với con mình hầu cứu chuộc nhân loại. Mẹ đứng để dâng con mình làm hy lễ một lần lên Chúa Cha. Mẹ đứng để lãnh nhận sứ mạng làm mẹ Gioan, Mẹ nhân loại mà Chúa Giêsu sẽ trăn trối. Mẹ đứng để ôm ẵm con mình khi người ta hạ xác xuống trao cho Mẹ. Đôi khi chúng ta vẫn tự hỏi: Tại sao lại đứng mà không phải là ngồi? Lại càng không phải là nằm sóng soài hay lăn lộn giữa đất vì quá sầu thảm và bi luỵ? Liệu rằng với trái tim của một người Mẹ có thể đứng vững dưới cây thập giá trên đó con mình bị đóng đinh, thân mình nát tan, đang quặn đau từng hồi hay không?
Mẹ có thể than khóc. Mẹ có thể la hét. Mẹ có thể nguyền rủa kẻ giết con mình! Nhưng không. Mẹ đứng đó lặng yên. Mẹ đứng đó như một chứng nhân về cái chết cứu đời của Con yêu quý. Mẹ đứng đó trong nỗi đau xé nát con tim như là sự thông phần đau khổ cùng Con. Vâng, Mẹ đã thông phần cứu chuộc nhân loại qua cái chết của Con. Mẹ đã vượt qua đau thương để cùng con cứu đời. Nhưng, chúng ta tự hỏi điều gì đã khiến Mẹ can đảm đứng đó? Bởi đâu Mẹ có thể đứng vững trước nỗi đau của Con cũng là của Mẹ? Có lẽ lý do duy nhất chính là lòng tin nơi Mẹ. Một lòng tin tuyệt đối vào quyền năng Thiên Chúa có thể làm mọi sự mà Mẹ luôn đáp lại bằng hai tiếng xin vâng.
Có thể nói từ ngày truyền Tin, từ khi thưa Xin Vâng (Fiat) cho đến lúc đứng dưới chân Thập Giá, cuộc hành trình đức tin của Mẹ đã trải qua nhiều chặng, nhiều thử thách và đầy thăng trầm. Có lẽ khó có ai chịu nhiều đau khổ bằng Mẹ không phải một thương khó mà bảy sự thương khó. Mẹ đã đi qua những đỉnh đồi thương đau và Mẹ đã đối diện với mọi nghịch cảnh bằng thái độ xin vâng hoàn toàn theo thánh ý Chúa.
Phải chăng đó là cách sống mà Mẹ muốn chúng ta noi gương. Dù cuộc đời có lắm bể dâu. Dù dòng đời có nhiều trái ngang và đau khổ, chúng ta hãy noi gương Mẹ sầu nhưng không thảm, bi nhưng không ngã luỵ, nhưng hãy tin vào quyền năng Chúa sẽ làm những điều tốt đẹp nhất cho chúng ta như đã làm cho Đức Mẹ.
Là người ai trong chúng ta cũng không thiếu những nghi kỵ, hiểu lầm ghen tương. Hãy can đảm đón nhận trong im lặng để Thiên Chúa tháo gỡ cho chúng ta. Là người ai cũng có lúc thiếu thốn tư bề. Hãy can đảm phó thác nơi Chúa, vì Ngài sẽ thực hiện điều tốt đẹp nhất nơi chúng ta. Cuộc đời không thiếu thập giá, hãy can đảm vác lấy trong bình an và hạnh phúc, vì quyền năng Chúa sẽ nâng đỡ những yếu đuối của chúng ta để rồi chúng ta dám hiên ngang mà nói như lời của Thánh Phaolô rằng: “Tôi tin chắc rằng: Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Ki-tô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? Cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta” (Rm 8,35.38-39).
Nguyện xin Mẹ Maria giúp chúng con có một đức tin trung kiên như Mẹ để cuộc đời dù lắm gian truân nhưng chúng con vẫn tín thác vào Thiên Chúa một cách trọn vẹn như Mẹ. Amen






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét