Bạn đã làm cho gia
đình những gì?
Hòa chung niềm vui của Giáo hội, hôm nay các
bạn về đây để cùng nhau cử hành Thánh lễ mừng kính thánh Augustino bổn mạng của
mình. Vậy, trước hết, chúng ta nhìn lại con người và sự nghiệp của Thánh Augustinô
đồng thời luôn biết noi gương thánh quan thầy,
biết biến đổi đời sống của mình, sống tinh thần hiệp nhất, yêu thương, cùng
nhau thăng tiến đời sống để xây dựng gia đình của mình ngày càng vững mạnh hơn
trên con đường nên thánh và thiện, để làm chứng cho Chúa giữa lòng thế giới hôm
nay.
Thánh Augustino năm 354, tại Tagaste, thuộc
nước Algeria. Cha ngài là thị trưởng Patricius, thuộc gia tộc quyền quý và mẹ
là Monica, một tín hữu công giáo, đạo hạnh, gương mẫu và giàu nhân đức. Khi còn
bé, Augustinô là một cậu bé tinh nghịch, thông minh xuất chúng. Sau 16 năm sống
với gia đình, ngài đã được cha mẹ cho đi học về văn khoa hùng biện. Năm 19
tuổi, Augustinô đã trở thành giáo sư triết học và ngài một chỗ đứng vững vàng
trong xã hội. Khi nghe giáo chủ của giáo phái Manikê hùng biện về giáo thuyết
của họ, ngài bị thu hút và đã gia nhập giáo phái này nhưng mẹ ngài không thể
đón nhận một người thuộc bè phái Manikê dù đó là con trai của mình. Nhưng tình
yêu đã khiến Monica tha thứ và hết lời khuyên con trở về với Chúa. Một hôm, khi
ngài nghe bài giảng thật huyền nhiệm của thánh Giám mục Ambrôsiô, Augustinô
được Rửa tội tại Nhà thờ Milan. Ít lâu sau, đang khi phải chiến đấu dữ dội với
những ham muốn của xác thịt, ngài đã nghe như có tiếng thúc bách từ nội tâm là
hãy cầm sách Thánh lên để đọc. Ngài mở thư thánh Phaolô gửi cho giáo đoàn Rôma:
“Chúng ta hãy ăn ở cho đúng đắn
như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm
đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô,
và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng” (Rm
13,13-14). Niềm vui và sự bình an khôn tả tràn ngập tâm hồn Augustinô và đã
biến đổi cuộc đời của ngài hoàn toàn. Khi nhận ra Đức Kitô là nguồn ơn
cứu độ đã đi tu và ngài làm linh mục, và làm Giám mục. Điều đáng nói ở đây là sau
khi trở lại với Chúa, thánh Augustinô sống nhưng không còn phải là ngài sống
nữa, mà là sống cho Đức Kitô, cho gia đình và cho mọi người vì thế chăm ngôn
sống của ngài là: “Cho anh em, tôi là giám mục;
với anh em, tôi là Kitô hữu. Giám mục là tên chỉ chức vụ, còn Kitô hữu là tên
chỉ ân huệ”.
Các bạn trẻ
thân mến,
Thánh
Augustino đã được Chúa biến đổi tận căn. Ngài từ một tín đồ của lạc giáo chống
lại đức tin Kitô giáo trở thành một Kitô hữu chân chính, một giám mục thánh đức,
rồi trở thành một vị đại thánh của Giáo Hội. Con người của chúng ta rất yếu đuối
và bất toàn dễ chiều theo những cám dỗ: tiền, hưởng thụ vật chất, danh, những thú
vui thể xác mà ông ta gọi là tứ đổ tường, nhưng tôi nói ngũ đỗ tường: cờ bạc,
gái gú, rượu chè, hút chích và ghiện game hay nghiện facebook. Những cám dỗ này
đã thâm nhập rất sâu đời sống người giới trẻ hôm nay, chúng làm cho các bạn trẻ
mất học, mất nhân cách, mất cha mất mẹ, mất gia đình và thất nghiệp và mất
tương lại. Chúng ta là những người trẻ Kitô giáo thật hạnh phúc vì có Chúa
Giêsu luôn đồng hành bên ta nên dù sống giữa những thử thách, cám dỗ đó nếu
chúng ta biết cậy dựa vào ơn Chúa, đặt trọn niềm tín thác vào Ngài thì chắc chắn
một điều rằng: Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta, Ngài luôn đồng hành với các
bạn và làm cho các bạn thành người tử tế, đức độ, thánh thiện và sống dồi dào nhờ
sống triệt để cho Lời Chúa. Nếu không các bạn sẽ chết trẻ như chàng thanh niên
này đồng thời mất sự sống đời đời nữa, mời các bạn nhìn lên màn hình để nhìn và
nghe bạn trẻ này nói lời nói cuối qua bài hát lời nói cuối của nhạc sĩ Trần Tiến,
ông sáng tác cho anh ta cho ước vọng của anh muốn gửi đến bạn trẻ còn rằng: “Mỗi
một sớm nhìn gương lại thấy buồn. Vết bầm tím lan dần trên môi. Mỗi một sớm thời
gian giục vó ngựa. Mang đời tôi đi vào đêm đen. Mỗi ngày trôi đời tôi một ngắn
lại. Vó ngựa phi vội tới vực sâu. Vó ngựa ơi chậm thêm một chút. Một chút thời
gian, thời gian nhỏ nhoi. Cho tôi nhìn bầu trời của tôi. Cho tôi nhìn người
tình của tôi. Cho tôi nói lời nói lần cuối. Đừng ai đừng ai chết trẻ như tôi. Tôi
là đứa trẻ con còn non dại.
Sao
tuổi xuân sớm bỏ tôi đi. Tôi là đứa trẻ con còn mơ mộng. Sao tình yêu sớm bỏ
tôi đi... Mỗi ngày trôi đời tôi một ngắn lại. Vó ngựa phi vội tới vực
sâu. Vó ngựa ơi chậm thêm một chút. Một chút thời gian, thời gian nhỏ nhoi . Cho tôi chào mẹ già của tôi. Cho tôi chào bạn bè của
tôi. Cho tôi nói lời nói lần cuối. Đừng ai đừng ai chết thảm như tôi. Mỗi một sớm
nhìn gương lại thấy già. Tiếng chim hót trong vườn cây cao. Mỗi một sớm mình
tôi ngồi cô độc. Tiếng cười nói bên đời xôn xao. Mỗi ngày trôi đời tôi một ngắn
lại. Vó ngựa phi vội tới vực sâu. Vó ngựa ơi chậm thêm một chút. Một chút thời
gian, thời gian nhỏ nhoi . Cho
tôi chào mặt trời của tôi. Cho tôi chào cuộc đời của tôi. Cho tôi nói lời nói lần
cuối. Đừng ai đừng ai chết trẻ như tôi. Cho tôi chào mẹ già của tôi. Cho tôi
chào bạn bè của tôi. Cho tôi nói lời nói lần cuối. Đừng ai đừng ai chết bởi SIDA”.
Các
bạn trẻ thân mến,
“Thiên
Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Ngài thì khỏi
phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3, 16). Thánh Augustinô nghe
và hiểu thấu Lời Ngài nên đã sám hối ăn năn quay về với Chúa và sống Lời Chúa để
hôm nay ngài không chết mà vẫn sống trở nên thánh vĩ đại gương mẫu cho các bạn
trẻ hôm nay. Vậy giờ đây, tôi mời bạn trẻ đứng lên để tay lên ngực xét mình xem
từ trước tới giờ tôi đã làm gì cho gia đình mình?
* Khi còn nhỏ :
- Bạn sẵn sàng nhường nhiều thứ lớn hơn cái kẹo cho đứa bạn
ngồi cùng bàn nhưng đôi khi lai tranh giành đến đánh nhau với đứa em chỉ vì một
chỗ ngồi.
- Bạn rất vui khi nhận trực nhật giùm cô bạn trong lớp nhưng
lại luôn phân bì công việc dọn dẹp nhà cửa với đứa em ở nhà.
- Bạn có thể hăng hái làm một đầu bếp "siêu hạng"
trong chuyến cắm trại ngoại của lớp nhưng lại không nhấc nổi tay chân vào bếp
nhặt rau giúp mẹ. Bạn xem đó là việc đương nhiên mẹ phải làm.
- Bạn sẵn sàng bỏ ra hàng giờ đồng hồ trong quán diện tử và
"chỉ bảo" cho những tên "đệ tử" với những game phức tạp
nhưng lại không có lấy 1 phút để giảng bài cho các em của mình.
- Bạn luôn nhớ chúc mừng và tặng quà cho các cô bạn gái nhân
dịp sinh nhật, 8-3 nhưng lại quên mất rằng bạn còn có một người phụ nữ khác
quan trọng hơn rất nhiều, đó là Mẹ.
- Bạn thường sa sầm mặt mày, thậm chí nổi xung lên chỉ vì
những lời trách cứ, răn dạy của bố mẹ, dù đúng nhưng sau đó bạn lại quên ngay
như chưa từng được nghe.
- Bạn đã từng lưỡng lự mỗi khi xoa đầu cho Mẹ khi mẹ cảm
thấy mệt nhưng lại quên mất rằng mẹ đã từng thức thâu đêm để canh giấc ngủ của
bạn mỗi khi bạn "trái gió trở trời".
* Khi lớn lên
- Bạn quá bận rộn với công việc, ngày nào cũng đến khuya mới
về, ăn uống vội vàng rồi ngủ mà đôi khi quên hỏi thăm cha mẹ vì đã chong đèn
thức chờ cơm bạn.
- Bạn đã từng khó chịu vì cha mẹ mình có lúc lẫn thẩn,
"già hóa trẻ con" nhưng lại quên mất chính vì một phần vất vả, sinh thành
nuôi dưỡng bạn mà cha mẹ mới ra như thế.
- Bạn không bao giờ để ý rằng những lúc bạn buồn bã, thất
vọng hay thất bại, Mẹ luôn ở bên cạnh bạn, chở che nâng đỡ bạn. Và dường như
bạn cho rằng mỗi ngày việc bạn nhìn thấy mẹ là một điều hiển nhiên.
* Khi bạn rời xa gia đình...
- Bạn bắt đầu hiểu cha mẹ đã vất vả, khó nhọc thế nào để
nuôi bạn không lớn.
- Bạn hối hận vì đã cư xử không phải khi cha mẹ cứ trách
mình.
- Bạn nhận ra rằng đứa em bạn thật đáng yêu, xem ra nó không
trẻ con một chút nào, khác hẳn với bạn.
- Bạn cảm thấy tiếc nuối vì đã đánh mất biết bao giây phút
gia đình sum họp đầm ấm.
- Bạn nhận ra mình thật vô tâm vì chưa bao giờ thực tâm giúp
mẹ trong công việc gia đình.
- Bạn có lúc sẽ nhận ra là mình đã sai khi dặt cha mẹ ra
khỏi thế giới riêng của mình chỉ vì một suy nghĩ hết sức một chiều : "Cha
mẹ không hiểu con!"
- Chỉ khi bắt đầu làm cha, làm mẹ bạn mới thấu hiểu làm đấng
sinh thành khó đến nhường nào. Khi những đứa con xinh xắn của bạn lớn lên, bạn
mới thấy thật không dể dàng dể làm bạn với chúng. Và khi đã bước vào cuộc sống
rồi, bạn mới hiểu sẽ rất khó có những giây phút vui vầy cạnh những đứa em như
xưa. Nhưng hình như tất cả đã quá muộn, ba mẹ bạn hoặc đã già, hoặc đã đi xa
mãi mãi. Bạn không thể tìm lại được những năm tháng hạnh phúc ấy.
- Có những lúc bạn vô tình đặt gia đình ở một vị trí rất
bình thường trong trái tim bạn. Chỉ khi thật sự mất đi một điều gì đó, bạn mới
thấy điều đó là quan trọng. Sẽ đến một ngày những giây phút bình dị nhất bên
gia đình sẽ không còn nữa.
Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu
thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của mẹ, những nghiêm khác của cha hay
cái nhõng nhẽo của những đứa em. Vì có thể một lúc nào đó, bạn sẽ không còn
thời gian để quay lại được nữa đâu!
Các bạn thân mến,
Tình
yêu của Chúa đã thôi thúc Thánh Augustinô trở về sống chân tình với Chúa, với
gia đình và mọi người. Xin Chúa cũng đốt lên trong lòng các bạn trẻ chúng con
ngọn lửa yêu mến, lòng hăng say nhiệt tình, luôn biết trở về với Chúa, với gia
đình và đến với tha nhân để tận dụng những ơn lành Chúa ban mà sống người Kitô
hữu hoàn hảo trong gia đình ngõ hầu gia đình chúng ta là mái ấm tình thương, đầy
tình Chúa và tình người như thế các bạn xứng đáng là môn đệ Chúa mang lại lợi
ích cho mọi người trong xã hội hôm nay.
Mời
các bạn đứng lên cùng nhau hát bài: Chúa
đưa Con đi, như một lời cầu nguyện của chúng ta dâng lên Chúa hôm nay mừng ngày
lễ bổn mạng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét